Giới thiệu bộ “Thế giới có chút ngọt”

Đây là bìa truyện gốc của bộ

Đây là bìa truyện gốc của bộ “Thế giới có chút ngọt”.

THẾ GIỚI CÓ CHÚT NGỌT

*Tác giả: Angelina
*Edit: Liêu Phong
*Facebook: http://facebook.com/tg.lieuphong

*Wattpad: http://wattpad.com/user/LieuPhong

==>> Nhân vật chính:
Công: Thần Cách
Thụ: Mạc Tạp

****Văn án:
Sau 151 ngày Mạc Tạp gặp được Thần Cách, mỗi ngày cậu đều tự nhủ với mình là không được thích người đàn ông mang tên Thần Cách này: “Này Mạc Tạp, phải cố gắng lên. Kiên trì chính là thắng lợi, thắng lợi thì có vợ và con. Đúng rồi, mình phải cố lên.” Nhưng kẻ địch là một người vô cùng mạnh, làm cho trái tim của Mạc Tạp đập tán loạn khắp nơi. Cậu không còn sức lực để cầm chặt vũ khí nữa, đành ngoan ngoãn nộp vũ khí và đầu hàng, tự nguyện dâng mình cho kẻ địch.

Advertisements

Lớn hơn cả hụt hẫng…

Cậu ta không nhớ đến ngày sinh nhật của tôi.

Cậu ta nhớ đến ngày sinh nhật của tôi nhưng không gửi lời chúc mừng.

Anh ấy không nhớ đến ngày sinh nhật của tôi.

Anh ấy nhớ ngày sinh nhật của tôi.

Những người tôi mong chờ nhất đều khiến tôi vạn lần thất vọng. Nhưng mà cũng có thể là một cơ hội tốt để tôi quyết tâm để họ vào một nơi nào đó thật sâu trong lòng, và dần đi đến một căn nhà kho mang tên ‘thật sự lãng quên”.

Ừ, thì, họ không cần tôi, không quan tâm đến tôi.

Ừ, thì, giờ đây tôi không có ý nghĩa gì với họ cả.

Ừ, thì, lớn hơn cả hụt hẫng…

 

Cậu ấy là Chi Lý đại nhân – Phần 2 – Chương 2

Chương 2. Nhân vật chính

 

Hôm nay đã qua bảy năm, bây giờ Kha Bố đã là sinh viên năm hai. Cậu có chút xấu hổ khi nhớ lại chuyện xưa bởi vì sự ngây thơ và những ý nghĩ nông cạn của mình lúc đó. Chúng ta bất tri bất giác lớn lên, bất tri bất giác thay đổi từ khi nào, có lẽ câu hỏi này sẽ không có ai có thể trả lời chính xác.

“Này, tớ vừa mới nghĩ tới cái người thỉnh thoảng ngồi ở trạm xe buýt năm đó. Lúc đó tớ thật ngu xuẩn, cho rằng cậu ấy ngồi ở đó sẽ suy nghĩ được sâu xa hơn, hoặc là có một lí do khó nói nào đó. Bây giờ tớ suy nghĩ lại một chút, sự thật có lẽ là cậu ấy ngồi đó chỉ để tránh nóng mà thôi.” Kha Bố nằm trên ghế sa lon mở mắt ra, vừa nói vừa dùng chân đá đá cái ghế bên cạnh.

“Người kia đúng là một người kì quái.”

Kha Bố từ trên ghế sa lon ngồi dậy, nhìn người phía trước đang đưa lưng về phía mình mà vẽ vẽ gì đó: “Người tớ đang nói đến chính là cậu! Không nên dùng giọng điệu giống như là đang nói về một người khác để nói chứ!”

“Thì chính là tớ.” Phản ứng của Chi Lý không khỏi sẽ luôn khiến cho người khác vô cùng tức giận. Lúc Kha Bố đang muốn mượn cơ hội châm chọc Chi Lý của trước kia thì Chi Lý xoay người lại. Khuôn mặt của hắn đã dần dần tiêu biến đi sự non nớt, từ đẹp không còn thích hợp để hình dung nữa, khuôn mặt đó cũng không còn khiến cho người ta có ảo giác giống như là khuôn mặt của tuyệt sắc giai nhân nữa. Nói thế nào đây, Chi Lý bây giờ đã vượt qua tiêu chuẩn của một nhân vật chính trong manga rồi, hơn nữa cậu ấy còn mang theo sự mị hoặc đầy kích thích của phái nam. Trong khi Kha Bố còn đang không phục sự dậy thì thành công của Chi Lý, Chi Lý nói rằng: “Kha Bố, cậu không chỉ nghĩ đến tớ bây giờ, lại còn nghĩ tới tớ trước kia, chẳng lẽ đầu của cậu chứa đều là tớ?” Chi Lý đặt ra vấn đề, dùng bộ mặt và biểu cảm bình thản.

Lại nữa, cái người này, nghĩ gì sẽ nói đó, cho dù là những lời vô cùng xấu hổ, cũng sẽ dùng giọng điệu và biểu lộ khiến cho người ta mất hứng đó để nói ra. Trong từ điển của hắn căn bản không có từ “xấu hổ”, từ “bình thường” càng không có.

“Tớ, tớ chỉ vô tình nhớ tới thôi.”

“Ngay cả khi vô tình cậu cũng nghĩ đến tớ.”

“Đừng nhìn tớ giống như đang nhìn tên biến thái!” Kha Bố cắn răng. Chi Lý suy tư mấy giây, đưa tay ném cây bút về phía Kha Bố, chậm rãi nói: “Cậu hẳn cũng rất muốn đem giấu những món đồ mà tớ đã sờ qua.” Kha Bố nhặt cây bút đang dưới đất: “Tớ lặp lại lần nữa, cậu nghe cho rõ, tớ không phải là tên biến thái!”

“Cái gì?”

“Tớ không phải là tên biến thái.”

“Cái gì?’

“Đừng có trả lời tớ máy móc như vậy chứ!” Kha Bố lần nữa trở về ghế sa lon, nói chuyện với Chi Lý chỉ vài câu cũng đủ tiêu hao hết năng lượng một ngày của cậu. Phương pháp tốt nhất chính là đừng để ý tới hắn mà nói sang chuyện khác. Nếu nhớ lại, có một vấn đề mình muốn hỏi một chút, chắc là cũng không sao.

“Này, Chi Lý, trước khi tớ lần đầu tiên nói chuyện với cậu, cậu biết tớ không?”

“Không biết.”

“Quả nhiên là vậy. Lúc ấy tại sao cậu lại đáp ứng yêu cầu kì quái của tớ chứ? Mới lần đầu nói chuyện đã đưa ra thỏa thuận làm người yêu của nhau, rất là kì quái đúng không? Hơn nữa tớ còn là con trai.”

“Nhàm chán mà thôi.”

Đây chính là câu trả lời chân thật nhất, Kha Bố biết, bởi vì Chi Lý cũng không phải kiểu người muốn an ủi người khác, hắn cũng sẽ trực tiếp nói ra những suy nghĩ của mình, thích người nào thì hắn sẽ trực tiếp nói thích, ghét cái gì sẽ trực tiếp nói ghét. Hắn một mực sống thất thường như thế.  Lại nói cái yêu cầu quỷ quái này, đối với hai người mà nói cũng không thể chút nào. Nhịp tim của mình ban đầu đập loạn lên là vì thấy một chàng trai xinh đẹp mà sinh ra phản ứng tự nhiên. Mình đối với Chi Lý cũng không phải là vừa thấy đã yêu.

Khóe miệng của Kha Bố không có thay đổi nói tiếp: “Nếu như lúc đó người đưa ra yêu cầu làm người yêu của nhau không phải tớ mà là người khác, cậu cũng sẽ đồng ý sao?” Câu hỏi này đặt ra có lẽ có chút tàn nhẫn với mình, cho nên trước kia Kha Bố không dám hỏi. Còn bây giờ cậu cảm giác mình có thể hỏi là bởi vì đó đã là chuyện trước kia, bây giờ mình và Chi Lý đang quen nhau. Mình yêu thích Chi Lý, ngoài bộ dáng của cậu ấy ra, còn là vì tính cách của cậy ấy. Cho dù tính cách ấy đôi lúc sẽ tạo thành sự tàn nhẫn, mình cũng vẫn luôn ở đây, vẫn luôn vô cùng thích Chi Lý, bất chấp sự tàn nhẫn, bất chấp tất cả.

“Cậu cũng không phải là người đầu tiên nói.”

“Ghê thật, đáng lẽ nên sớm biết được có rất nhiều người muốn hẹn hò với cậu.”

“Nhưng mà cậu là người đầu tiên tớ đáp ứng.”

“Tại sao?”

“Biểu cảm lúc đó của cậu.”

“Thoạt nhìn rất đáng thương?”

“Là thật đáng thương.”

“Này, tớ muốn đánh cậu.” Kha Bố nhe răng ra uy hiếp, mặc dù cậu biết uy hiếp không có tác dụng nào. Cậu nghe được âm thanh đứng lên của Chi Lý, sau đó là âm thanh đến gần, sau đó nữa là âm thanh của cậu ta: “Tớ cũng sẽ không đồng cảm với những người đáng thương, nhưng mà biểu cảm lúc đó của cậu, lại là biểu cảm tớ thích.” Câu trả lời chân thật của Chi Lý cũng không tệ lắm , nhịp tim cậu lại đập lên không có quy luật.

“Cậu thật đúng là dựa vào cảm giác mà lựa chọn tớ à? Nhưng mà, dù sao ban đầu cậu cũng chỉ là đối tượng quan sát của tớ thôi.” Kha Bố vừa nói vừa có thể cảm giác được ghế sa lon đang bị chùn xuống. Cánh tay đang che mắt lại của cậu cũng bị lấy ra. Cậu chậm rãi mở mắt. Cặp chân của Chi Lý đã kẹp cơ thể mình lại, cúi đầu nhìn mình, giọng nói của cậu ta khiến cho người ta run rẫy: “Vậy kết quả quan sát thế nào?”

“Xin lỗi, là bí mật của tớ.”

“Kha Bố, tớ thích cậu.”

“Cậu lại muốn dùng biểu cảm cùng lời nói này để lừa tớ lên giường nữa sao? Cậu cho rằng tớ sẽ bị lừa tiếp sao?” Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng mỗi lần Chi Lý nói ra ba từ này cũng chỉ là muốn lợi dụng mà thôi. Ở chung với một người không biết xấu hổ là gì quả nhiên mình sẽ càng trở nên không biết xấu hổ: “Tớ muốn hỏi đã lâu rồi, cậu biết tầm quan trọng của ba từ ‘tớ thích cậu’ sao?”

“‘Tớ thích cậu’ và ‘lên giường thôi’ cùng một nghĩa thôi, chẳng qua là người ngu xuẩn như cậu thích nghe cụm từ thứ nhất.”

Nhịn, nhịn, không quan tâm tới việc bị coi là người ngu xuẩn, Kha Bố hít một hơi thật sâu, tiếp tục đặt câu hỏi: “Xin hỏi, là ai dạy cậu?”

“Ngân.”

“Tớ cũng biết là người này mà! Cậu nhanh chóng quên đi những chuyện mà mẹ cậu đã dạy cho cậu đi! Cô ấy không phải là một người mẹ bình thường, không đúng, cô ấy không phải là một người bình thường, cũng không đúng, cô không phải là một sinh vật bình thường!”

Sở Hạo Vũ đứng ở cửa giả vờ ho khan, là bạn cùng phòng với Kha Bố. Hắn không chỉ không tránh mà còn không chớp mắt nhìn chầm chầm Kha Bố. Kha Bố đang ở trong tư thế lúng túng bị ánh mắt của Sở Hạo Vũ làm cho khó chịu.

“Chờ chút, có người, cậu buông tớ ra trước, có cái gì thì để chút nữa tiếp tục.” Cậu muốn thoát ra khỏi người Chi Lý. Chi Lý nheo mắt lại, khóe mắt liếc Sở Hạo Vũ một cái, tựa hồ là phát ra cảnh báo đang bị quấy rầy: “Có ai sao? Tớ không thấy.” Sở Hạo Vũ bị cái liếc mắt đó làm cho rùng mình: “Đúng vậy, làm gì có người. Kha Bố, tại sao cậu lại coi tôi là một con người chứ?”

“Ngay cả tự ái cậu cũng không cần sao?!”

Chi Lý đưa tay ra đem mặt Kha Bố hướng về phía mình: “Tớ nói không có ai cả, tiếp tục.”

“Chờ… chờ…”

Môi của Chi Lý có cảm giác lạnh như băng, rõ ràng đã rất quen thuộc, nhưng hết lần này tới lần khác vẫn không cách nào quen được. Mỗi một giây được hôn, mình sẽ lại thở gấp và nhịp tim lại loạn lên. Bất kể tay đặt ở đâu, bất kể lúc đó tâm tình của mình thế nào, chỉ cần bị hôn mình liền muốn đưa tay bắt lấy cổ áo của cậu ta, không muốn buông ra.

Bảy năm trôi qua có quá nhanh hay không? Tớ vẫn cho rằng cuộc sống này rất nhàm chán, nhưng vì điều gì mà mỗi lần nhìn thấy cậu, tớ đều muốn gọi tên cậu. Chi Lý, Chi Lý, Chi Lý… Cho dù cả một quyển sách từ đầu đến cuối đều chỉ viết tên cậu, tớ nghĩ mình cũng sẽ đọc hết nó. Bây giờ mới hiểu được, không phải do cậu giống như nhân vật chính, mà là tớ muốn cho cậu trở thành nhân vật chính của tớ.

Nếu như được trở lại mùa hè bảy năm về trước lần nữa, tớ vẫn muốn dùng cây kem giá một đồng năm xu để trước mắt cậu. Yên tâm, cho dù tớ biết rõ thực tế hơn, cho dù biết tớ và cậu đều là nam, cho dù biết sẽ phải đối mặt với những gì, cho dù biết lựa chọn con đường khác sẽ tốt hơn, nhưng mà tớ cũng không quan tâm nhiều như vậy, tớ vẫn sẽ lựa chọn những gì mình thích. Nếu như đi tới cuối cùng, mọi thứ trở thành một mớ hỗn độn, thê thảm đến không nỡ nhìn, ít nhất thì đến cuối cùng mới hối hận. Còn lựa chọn con đường khác, tớ nghĩ tớ sẽ ở điểm bắt đầu mà hối hận.

_________________

Tác giả: Angelina

Edit: Liêu Phong

Facebook: http://facebook.com/tg.lieuphong

 


Cậu ấy là Chi Lý đại nhân – Phần 2 – Chương 1

Chương 1. Một đồng năm xu  để đổi lấy bạn trai

 

Các loại hơi thở tràn ngập trong không khí: khổ, ngọt, nhạt, nồng, yêu, hận…

Những thứ này đều được tản ra từ con người sao? Một người vừa bình thường vừa nhàm chán thì sẽ có hơi thở như thế nào nhỉ?

Kha Bố kéo cổ áo của mình lên, nghiêng đầu ngửi một cái. Cậu không ngửi được mùi gì cả, có lẽ hơi thở của mình chính là như vậy, vô vị. Ngay cả ngày mai phải làm gì cũng không biết, chứ đừng nói chi là sau này, dù sao cũng chỉ là lặp lại ngày hôm qua mà thôi.

Kha Bố ngồi trên ghế dài, lật sang trang sách manga mới, cậu có chút châm biếm nam chính trong truyện cùng với lòng nhiệt huyết và kiên định đuổi theo ước mơ của hắn. Đúng là người có hào quang sáng chói khác hẳn với người bình thường. Cho dù hắn có gặp đối thủ vô cùng hùng mạnh cũng sẽ không bị giết chết, luôn luôn được người xa lạ trợ giúp, còn có một đám bằng hữu tình nguyện hi sinh bản thân chứ nhất quyết không để nam chính chết. Như thế chẳng phải sẽ dễ dàng chạm tới được ước mơ sao? Kha Bố ngước đầu, nâng sách lên, che kín ánh sáng. Quyển sách manga này đã đọc xong rồi. Cậu cười cười tự giễu cợt mình, biết rõ ràng là ảo như vậy nhưng tại sao mình vẫn rất thích đọc nó đây? Nói cho cùng những thứ mà người hùng có đều là những thứ mình không có.

Cũng giống như nam chính kiên cường và vô địch trong truyện, tình yêu không thay đổi, lòng thủy chung không dao động… những thứ này ở trong thực tế là không thể nào có. Kha Bố hạ cuốn sách xuống một chút, ánh mặt trời chiếu vào con ngươi ảm đạm không chút ánh sáng của cậu. Cậu trợn tròn con mắt thật mạnh, một cái bóng đen đang càng lúc càng đến gần, đoạt đi tất cả ánh sáng. Kha Bố duy trì tư thế nằm ngửa đầu, nhìn người vừa đi qua từ phía sau, trái tim của cậu lại nhảy lên một cách không có quy luật bởi vì người này. Thì ra là ngoài thực tế cũng có người đẹp như thế. Cậu muốn có nhiều hơn hai con mắt để nhìn người đó. Cái gì thế, thì ra là nam nhân sao? Trưởng thành lại đẹp đẽ đến mức khiến người ta nhầm lẫn.

Sau khi tên nam sinh đi qua, ánh sáng lại trở lại, Kha Bố đặt sách lên trên mặt, mùi của giấy xông vào mũi của cậu.

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc giờ nghỉ trưa reo lên, Kha Bố cầm sách manga lên, vô lực đứng dậy. Cậu nhìn quyển sách trên tay một chút, sau đó ném vào trong thùng rác bên cạnh. Lún sâu vào hư mộng nhiều, sau khi trở lại thực tế sẽ cảm thấy hụt hẫng và khổ sở, còn không bằng ở trong thực tế giả vờ ngu mà chờ đợi những điều tốt đẹp. Cậu đi về phía lớp học, học sinh khác đùa giỡn chạy lướt qua khỏi cậu. Đều bằng tuổi nhau, tại sao mình không làm được giống họ? Nữ sinh sau lưng đẩy đẩy chen chen, nhỏ giọng bàn luận: “Phía trước là Chi Lý sao?”

“Hình như là vậy. Bình thường rất ít khi thấy Chi Lý đến trường.”

“Nghe nói là một người kì quái, nhưng mà tớ chỉ nhìn mặt! Mặt của cậu ta thật là làm cho người khác không thích không được.”

Nam sinh ở bên cạnh cảnh báo: “Các cậu đừng tới gần hắn. Tớ nói cho các cậu biết, hắn, rất đáng sợ, không chỉ hắn, người nhà của hắn, tất cả đều là…” Nam sinh văn nhỏ âm lượng đến mức thấp nhất: “Quái vật.”

Cuộc đối thoại của bọn họ không làm Kha Bố hiếu kì là mấy. Cậu nhìn về nhân vật chính của đề tài, thì ra là tên nam sinh mình thấy khi nãy. Thì ra cậu ta tên là Chi Lý. Đột nhiên, Chi Lý dừng lại, là bởi vì nghe được cuộc nói chuyện mới vừa rồi sao? Đám người phía sau Kha Bố không dám động đậy. Cậu đứng giữa mà tâm bình khí hòa đi về phía trước, dù sao chuyện cũng không liên quan đến mình. Lúc cậu đi tới bên cạnh Chi Lý, Chi Lý quay đầu sang một bên, Kha Bố cũng nghiêng đầu sang một bên, ánh mắt của bọn họ đối diện với nhau. Kha Bố chỉ là muốn xác nhận hình ảnh mà mắt cậu nhìn thấy lúc nãy là thật hay giả, còn Chi Lý chẳng qua là nhìn chằm chằm về phía mặt trời đang thiêu nướng thành phố, nhíu mày một cái. Kha Bố rất nhanh vượt qua Chi Lý, đi tới hướng lớp học. Ánh mặt trời gay gắt đang soi chiếu cuộc sống nhàm chán. Cậu đi vào phòng học, ngồi vào vị trí thuộc về mình, mở sách giáo khoa ra, giáo viên tiến vào, đứng dậy, chào, lại ngồi xuống, tiếp theo là âm thanh của viên phấn cọ xát vào bảng đen.

Quái vật sao? Kha Bố chống cằm, đó là một con quái vật đẹp nhất mà mình từng thấy.

Nhưng, tuyệt đối không thể phát triển mối quan hệ giữa mình và Chi Lý. Cậu ta quá nguy hiểm, sẽ phá hủy cuộc sống yên tĩnh của mình. Kha Bố cảm thấy cái ý nghĩ này có chút buồn cười, mình sao lại có thể phát triển mối quan hệ với Chi Lý được chứ! Rõ ràng là như vậy. Chỉ bằng gương mặt đó đã có thể trở thành nam chính hào quang sáng chói trong manga rồi, mình và cậu ấy cũng như hai đường thẳng song song, cả đời cũng không thể có giao điểm.

Cuộc sống vẫn cứ như thế nhàm chán mà trôi qua, tựa hồ không có điểm cuối.

Người ghét chúng ta nhất có lẽ chính là chúng ta, bởi vì sự không đặc biệt, sự xấu xí, nhỏ mọn của mình. Người hiểu rõ nhất những mặt xấu của bản thân chỉ có chính mình. Âm thanh gây gỗ của cha mẹ truyền vào tai những thế nào cũng không truyền ra ngoài được. Nếu không cách nào sống chúng với nhau được vậy thì lúc đầu ở bên nhau là vì lí do gì? Kha Bố muốn nhưng cũng không muốn về nhà, chỉ có thể bên ngoài đi lang thang. Cậu đứng trên đường phía bên phải trạm xe buýt, nhìn người đang đứng ở trạm xe buýt đối diện bên kia. Quả nhiên là Chi Lý. Kha Bố đã thấy Chi Lý mấy lần ở nơi này. Cậu ấy ngồi ở chỗ đó làm gì, nghĩ cái gì không một ai có thể đoán được.

Cậu ấy trước sau là một người mà biểu cảm trên mặt không buồn không vui, không ấm không lạnh. Thay vì nói cậu ấy đang giả bộ lạnh lùng, không bằng nói cậu ấy chẳng qua là đang ngẩn người. Thật là một người lập dị. Tại sao mình lại muốn để ý đến cậu ta? Hay là bởi vì gương mặt phi giới tính kia? Giống như nam hay nữ thích cậu ấy thì cũng là một sự hợp lí. Nhưng mà không chỉ mặt, ngay cả khí chất của cậu ta tản ra cũng mang một sự hấp dẫn chí mạng. Kha Bố xoay người rời đi, đối với cậu mà nói Chí Lý bất quá cũng chỉ là một đối tượng quan sát trong cuộc sống nhàm chán mà thôi, cũng không có gì xa hơn nữa.

Rốt cục có một ngày, cha mẹ đem một tờ giấy thật mỏng đặt ở trước mặt Kha Bố. Kha Bố chỉ có thể nhìn vị trí dễ thấy nhất trên tờ giấy, nơi đó có một hai chữ màu đen “ly dị”. Cậu che giấu sự  tức giận và thống khổ của mình. Cậu muốn xé nát tờ giấy này, cậu muốn xé nát cái thế giới này, cậu muốn xé nát cuộc sống gia đình hạnh phúc trước kia, cậu muốn xé nát mình. Cậu trốn ra ngoài, không tự chủ được đi đến trạm xe buýt. Nếu như Chi Lý có ở đây, cậu muốn xé nát Chi Lý, bởi vì tất cả của Chi Lý đều quá tốt đẹp. Cậu hận những gì tốt đẹp.

Cậu ta, ở nơi nào? Tầm mắt của cậu bị hấp dẫn bởi cậu thiếu niên đang ngồi ở chỗ chờ xe buýt, quần áo trắng noãn cũng giống như cậu ta vậy. Khuôn mặt động lòng người đó, lúc rõ ràng lúc lại mơ hồ. Cậu thiếu niên đẹp trai này thật sự không có chờ bất kì chuyến xe buýt nào, chẳng qua là lạnh lùng ngồi ở chỗ đó, phảng phất không có liên quan đến trần thế. Đã lâu rồi không nhìn thấy cậu ta, giây phút này Kha Bố liền biết, Chi Lý chính là thứ duy nhất mà cậu không muốn xé nát. Cậu nghĩ bản thân có thể tìm được sự giải thoát từ Chi Lý. Cậu muốn thoát khỏi cái cuộc sống thống khố cứ tái diễn này. Sự cô đơn và lạnh lẽo của cậu cần phải có người đến pha loãng.

Nếu như hai người đang ở trạng thái tự nhiên, cả đời cũng không có giao điểm, Kha Bố quyết định tạo ra giao điểm đó bằng cách nhân tạo. Chỉ cần mình không nói ra, cứ coi như đây là một sự tình cờ, là do vận mệnh an bài. Cho dù cách tiếp cận ranh mãnh này bất kì người nào cũng có thể phát hiện, nhưng mà mình không quan tâm, mình cũng không phải là người tốt.

Vì vậy, Kha Bố dùng một đồng năm xu để đổi lấy tên nam sinh Chi Lý này làm bạn trai.

Cậu thậm chí không hỏi tại sao Chi Lý lại đáp ứng dễ dàng như vậy.

________

Tác giả: Angelina

Edit: Liêu Phong

Fanpage: http://facebook.com/tacgialieuphong

 

[Mục lục] Cậu ấy là Chi Lý đại nhân – Phần 2 – Angelina

PicsArt_07-23-07.26.59

IG: lieuphong_

Cậu ấy là Chi Lý đại nhân (Phần 2)

Tên gốc: Quá khó để hiểu Chi Lý đại nhân

Tác giả: Angelina

Edit: Liêu Phong

 

Văn án:

Chi Lý, Chi Lý, Chi Lý… Cho dù cả một quyển sách từ đầu đến cuối đều chỉ viết tên cậu, tớ nghĩ mình cũng sẽ đọc hết nó. Phải giới thiệu cậu với mọi người thế nào đây? Nếu như chỉ cần dùng hai câu đã có thể khái quát được, vậy thì tớ sẽ không yêu cậu nhiều như thế. Chuyện tình yêu của chúng ta có thể tóm gọn trong hai câu sao? Tớ không tin mình có thể làm được điều này đâu. Câu chuyện cổ tích mới lại được mở ra, cùng thưởng thức thôi nào!

Tâm sự mỏng:

Truyện được edit với mục đích giải trí, tuyệt đối phi thương mại và chưa có sự đồng ý của tác giả. Mong các bạn vui lòng không cố tình sử dụng bản edit này dưới bất kì mục đích cá nhân nào. Vì tính chất giải trí, Phong chỉ edit truyện bằng những hiểu biết cũng như khả năng của mình. Bản edit không hoàn toàn giống với nguyên tác. Phong hy vọng nhận được những phản hồi tích cực từ mọi người để bản edit ngày càng hoàn thiện hơn nữa.

Lịch đăng truyện: Tối thứ 7 và chiều chủ nhật hằng tuần, bắt đầu từ 29/7/2017

 

MỤC LỤC

1 ♥♥♥ 2 ♥♥♥ 3 ♥♥♥ 4 ♥♥♥ 5 ♥♥♥ 6

♥♥♥♥♥♥ 8 ♥♥♥♥♥♥ 10 ♥♥♥ 11 ♥♥♥

… 12 ♥♥♥ 13 ♥♥♥ 14 ♥♥♥ 15 …

♥♥♥ 16 ♥♥♥ 17 ♥♥♥ 18 ♥♥♥

(Còn nữa…)

Thầy giáo hot boy – Chương 99 (Hoàn)

Chương 99. Một khởi đầu hoàn toàn mới (Hết)

 

“Sao thế?” Quốc Huy nhìn sang Bảo Khang đang trầm ngâm nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

“Anh xem, mặt trời lúc bình minh thật đẹp. Trông cứ như lòng đỏ trứng vậy. Cũng lạ anh nhỉ, chỉ khi người ta sắp mất đi thì mới biết trân trọng. Hôm nay em tự dưng cảm thấy cái gì em nhìn thấy cũng đều đẹp. Hàng cây bên đường, những cô lao công, những khu chợ tấp nập người…”

Quốc Huy cười: “Thế nhìn anh có đẹp không?”

Bảo Khang nghiêng trái nghiêng phải nhìn, sau đó phán một câu: “Hôm nay anh cực kì xấu luôn.”

“Em mà, lúc nào chẳng nói anh xấu đâu. Lần này qua bên đó có khi một năm mới về đây thăm ba mẹ một lần vào dịp Tết truyền thống.”

Bảo Khang mang theo đôi mắt có chút ưu tư, chống tay lên cằm: “Em không nghĩ sẽ có ngày hôm nay. Bên đó đất khách quê người không biết em có thích nghi được không. Bên này dù sao cũng là quê hương của mình, nên em không sợ. Còn…”

“Có anh rồi còn gì. Lúc trước anh cũng như em, nhưng lâu dần sẽ quen thuộc.”

Bảo Khang không nói gì nữa, Quốc Huy lại nói tiếp: “Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn.”

Bảo Khang ngạc nhiên: “Gì đấy, anh qua bên kia lâu như vậy mà vẫn nhớ bài thơ của Việt Nam à?”

“Không, hôm trước buồn không có gì làm, lấy đại một quyển sách giáo khoa của em ra đọc thôi. Cũng may là con đọc được tiếng Việt rành rọt.”

Bảo Khang mất hứng: “Thế cơ à, còn định khen anh đây.”

Đột nhiên Quốc Huy nhìn Bảo Khang: “Sao rồi, em quyết tâm đi qua đó phải không? Nếu giờ em suy nghĩ lại còn kịp đó.”

Bảo Khang mỉm cười nhẹ nhàng: “Không phải mấy ngày trước em đã nói rồi sao. Em suy nghĩ nghiêm túc lại rồi. Em nên buông thôi, để anh ấy sống một cuộc sống tốt đẹp hơn, có lẽ vậy. Chỉ có qua đó em mới có thể dần quên đi những gì thuộc về nơi đây. Buồn thật, nhưng biết phải làm gì đây.” Cậu nhìn vào điện thoại, dường như trông đợi điều gì đó. Kế tiếp chính là nâng niu những viên đá bảy sắc cầu vồng trên tay.

“Của tên kia tặng à?”

“Dạ, đẹp thật anh nhỉ.”

Xe dừng lại. Bảo Khang, ba mẹ cậu, Quốc Huy và Duy Quang tiến vào trong sân bay làm thủ tục. Duy Quang không kiềm được xúc động, ôm lấy Bảo Khang: “Chúng ta mới chơi chung với nhau chưa lâu vậy mà phải xa cách rồi. Nhớ giữ liên lạc nhé, khi nào về Việt Nam thì nhớ gọi cho tớ. Qua bên đó cậu phải bảo trọng, phải chú ý sức khỏe. Còn nữa, lúc rãnh thì call video cho tớ. Cậu…”

Bảo Khang cắt ngang, bởi vì cậu sợ nếu như nghe nữa cậu sẽ khóc mất: “Cậu đó, tớ biết rồi, đâu phải tớ đi luôn đâu. Cậu với mẹ tớ dặn dò y chang nhau à.” Cậu nhìn sang mẹ cậu mặc dù rươm rướm nước mắt nhưng vẫn mỉm cười.

Cậu chạy lại ôm chầm lấy bà: “Mẹ ơi, sau khi con đi thì đừng khóc nha, con sẽ cố gắng về thăm mẹ thường xuyên. Mẹ ở nhà chăm sóc ba cẩn thận, đừng cho ba hút thuốc nữa. À, qua đó con sẽ mua mĩ phẩm về cho mẹ. Ba, ở nhà đừng ăn hiếp mẹ nữa.”

Ba cậu cười xoa đầu con trai. Cậu thấy ba mình dáng vẻ vẫn rất bình thường. Có phải như người ta nói không? Đàn ông bên ngoài vẫn thường lạnh lùng như thế, nhưng thật ra bên trong vẫn có rất nhiều cảm xúc, chỉ là họ giỏi che giấu thôi.

Quốc Huy đã hoàn thành thủ tục, đi ra chỗ Bảo Khang đang đứng: “Cũng tới giờ rồi đó, chúng ta lên đi thôi.”

Khi nghe được câu này tất cả mọi người đều cảm thấy buồn. Mẹ Bảo Khang cuối cùng cũng không kiềm được nước mắt ôm lấy Bảo Khang: “Thằng nhóc này từ nhỏ tới lớn đều lẻo đẻo đi theo mẹ, không ở nhà thì ở trường, vậy mà bây giờ con đi rồi. Hức hức. Con nhớ gọi về cho mẹ thường xuyên đó.”

Ba Bảo Khang la: “Bà được rồi, để con nó đi đi. Quốc Huy, qua đó mọi sự trông cậy vào con.”

Bảo Khang nhìn Duy Quang, ba mẹ, sau đó cậu lại nhìn xung quanh, nhìn thật kĩ từng người từng người một có mặt ở sân bay. Điều mà cậu mong đợi rốt cục cũng không xảy ra. Minh Huy, em đi nhé! Anh ở lại phải sống tốt đó, nhất định phải sống tốt. Cậu ôm lấy mọi người lần cuối, sau đó cầm hành lí bước đi vào bên trong. Đi được vài bước cậu lại quay đầu nhìn ba mẹ, Duy Quang ai nấy cũng đều khóc. Cậu nhanh chóng quay người lại, nước mắt cũng không giấu được nữa.

Cảm giác chia xa, chính là như thế sao? Thật sự không đành lòng.

Lên đến máy bay, cậu và Quốc Huy tìm chỗ ngồi của mình.

“Anh không ngồi kế em sao?”

Quốc Huy lắc đầu. Bảo Khang ngồi xuống cái ghế ngồi của mình. Lúc này cậu mới để ý đến một vị hành khách rất kì lạ ngồi ở cạnh cậu. Vị khách đó nhìn từ trên xuống dưới, dấp dáng, phong cách thời trang đều rất giống một người. Cậu lắc đầu, là do mình ảo giác quá rồi. Cậu nhìn lên khuôn mặt đang nghiêng về phía cửa sổ của người này, gò mó đó sao mà trông giống đến lạ! Haizz, làm sao có thể là anh ấy chứ. Cậu đánh vào đầu mình một cái, đúng là quá điên rồi, sau đó lấy điện thoại ra, vào thư viện ảnh xem hình của Minh Huy: “Minh Huy, em yêu anh.” Cậu lấy tay xoa xoa gương mặt của anh ấy trên màn hình. Đó là tấm hình hai người chụp chung.

Đột nhiên vị khách kế bên, xoay đầu qua, tháo cái kính đen xuống, nói: “Bảo Khang, anh cũng vậy.”

Giọng nói quen thuộc này… Bảo Khang tim đập thình thịch, chậm rãi quay sang nhìn người bên cạnh. Vị khách đó, thật sự chính là Minh Huy. Kinh ngạc, bất ngờ! Nhưng cậu còn chưa kịp làm gì thì đã bị Minh Huy kéo vào lại về phía anh, hôn lên chóp mũi Bảo Khang: “Xin lỗi, để em chịu thiệt mấy hôm nay rồi.”

Sau đó, Bảo Khang được Minh Huy giải thích tất cả những chuyện vừa qua. Bảo Khang không kiềm được giương nanh múa vuốt: “Vì đánh lạc hướng ba mẹ mà mọi người họp lại bàn kế hoạch hi sinh em như vậy sao? Thật đáng ghét mà. Anh có biết những ngày qua em đã trải qua những gì không? Anh đúng là độc ác, độc độc độc ác!”

Minh Huy dỗ dành: “Được ở bên cạnh em thì dù có độc ác cũng được. Thôi đi mà, qua bên đó chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới.”

Bảo Khang ngã vào lòng Minh Huy: “Tụi anh diễn thật là chuyên nghiệp đó. Nhưng mà, anh sẵn sàng bỏ ba mẹ và Thảo Vân ở lại để đi theo em sao?”

“Không hẳn vậy, anh nói ba mẹ là qua nước ngoài để làm việc. Sẽ về thăm ba mẹ thường xuyên.”

“Đến cuối cùng, chúng ta vẫn là nói dối mọi người để được bên nhau. Lỡ sau này bị phát hiện thì sao hả anh?”

Minh Huy xoa đầy Bảo Khang: “Anh cũng không biết được nữa, nhưng mà nó là chuyện của tương lai, chúng ta dù có lo lắng thì cũng không thể thay đổi được gì. Chúng ta phải sống cho hiện tại thôi em. Hơn nữa, chỉ cần chúng ta sống tốt, một ngày nào đó chúng ta sẽ khiến cho cả hai gia đình chấp nhận thôi. Thời gian tàn nhẫn, nhưng mà nó cũng có ích đấy.”

Bảo Khang ôm lấy Minh Huy, trong đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai tốt đẹp của mình.

 

HẾT PHẦN 1

______________

Tác giả: Liêu Phong (Phong Phong)

Fanpage: http://facebook.com/tacgialieuphong

Facebook cá nhân: http://facebook.com/tg.lieuphong

Instagram:  lieuphong_