Giới thiệu bộ “Thế giới có chút ngọt”

Đây là bìa truyện gốc của bộ

Đây là bìa truyện gốc của bộ “Thế giới có chút ngọt”.

THẾ GIỚI CÓ CHÚT NGỌT

*Tác giả: Angelina
*Edit: Liêu Phong
*Facebook: http://facebook.com/tg.lieuphong

*Wattpad: http://wattpad.com/user/LieuPhong

==>> Nhân vật chính:
Công: Thần Cách
Thụ: Mạc Tạp

****Văn án:
Sau 151 ngày Mạc Tạp gặp được Thần Cách, mỗi ngày cậu đều tự nhủ với mình là không được thích người đàn ông mang tên Thần Cách này: “Này Mạc Tạp, phải cố gắng lên. Kiên trì chính là thắng lợi, thắng lợi thì có vợ và con. Đúng rồi, mình phải cố lên.” Nhưng kẻ địch là một người vô cùng mạnh, làm cho trái tim của Mạc Tạp đập tán loạn khắp nơi. Cậu không còn sức lực để cầm chặt vũ khí nữa, đành ngoan ngoãn nộp vũ khí và đầu hàng, tự nguyện dâng mình cho kẻ địch.

Thầy giáo hot boy – Chương 68

Chương 68. Tương lai tốt đẹp của chúng ta

Tác giả: Liêu Phong (Phong Phong)

**************

Bảo Khang lao thật nhanh về phía đêm tối, trong giọng nói còn nghe được cả tiếng cười: “Anh đấy sao?”

Không một ai trả lời. Bảo Khang một mình đứng trong đêm tối, cậu hoàn toàn không thấy được gì cả, chỉ nghe thấy tiếng gió rì rào trên tán cây. Nhưng cho dù như vậy cậu vẫn cảm nhận được sự tồn tại của Minh Huy. Cậu tràn đầy tự tin vào cảm giác của mình, một lần nữa lên tiếng: “Anh đâu rồi?”

Hai ba phút sao cũng không có bất kì hồi âm nào. Bảo Khang vẫn không từ bỏ: “Sao anh không trả lời em vậy? Em biết người đó chính là anh mà.”

Bảo Khang vừa nói vừa chậm rãi tiến về phía trước, cố gắng dựa theo linh cảm tìm cho bằng được Minh Huy. Đột nhiên lúc này có một cánh tay từ phía sau chạm vào vai của Bảo Khang, nhanh chóng ôm chầm lấy cả người Bảo Khang. Cậu cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay đang siết lấy eo của mình, cũng cảm nhận được chiếc cằm đang đặt trên vai mình. Bảo Khang không nói gì nhưng trái tim đang càng lúc càng đập mạnh hơn, nhảy múa như ngày hội.

Bóng đêm kia cho dù có tăm tối đến mức nào cũng không nuốt chửng được hai con người đang quấn quít lấy nhau, người trước kẻ sau, lắc lư qua lại không thôi. Giữa bọn họ tựa như có một bản tình ca vang lên du dương, càng nghe càng say đắm.

“Hôm nay có chuyện gì sao? Sao lại ôm em như thế?”

Minh Huy ôm chặt hơn, nhẹ đưa đôi môi lên khóe cổ của Bảo Khang, hôn thật nhẹ: “Im lặng, cứ để như vậy thêm một chút nữa.”

Đã lâu không được Minh Huy hôn, cho dù là hôn lên cổ nhưng không kém ngọt ngào, ngược lại còn có thể giết người bất kì lúc nào. Nụ hôn của Minh Huy cũng giống như chính Minh Huy vậy, là một loại vũ khí mạnh nhất, cho dù Bảo Khang cậu có phòng thủ đến thế nào vẫn không thoát khỏi.

Một giây trôi qua, hai phút trôi qua, ba phút trôi qua…

Bảo Khang lấy điện thoại trong túi quần ra, bật đèn pin lên, chiếu thẳng vào gương mặt người phía sau. Lúc này Minh Huy mới chịu buông tay ra: “Em làm gì thế?” Vừa nói vừa lấy tay che mắt lại. Bảo Khang đáp: “Để nhìn anh kĩ một chút. Hôm nay có chuyện gì thế? Hành động của anh thật khác thường.”

Minh Huy nhẹ gõ lên đầu Bảo Khang một cái khiến cậu lùi về phía sau: “Em có bị thần kinh không?” Nội dung hoàn toàn là trách móc, nhưng nghe như thế nào vẫn là đang trách yêu.

Thấy Bảo Khang cười khúc khích, Minh Huy chau mày nói: “Em cười cái gì? Bị anh mắng mà còn cười được?”
“Sau này ngày nào cũng muốn nghe anh mắng. Bị người mình yêu thích mắng là một niềm hạnh phúc, anh không lẽ không biết đạo lí tự nhiên này?”

“Em lấy đạo lí đó ở đâu ra thế?”

“Anh không cần phải phản ứng mạnh như vậy. Sau này em sẽ không mắng anh đâu, ngược lại sẽ nói yêu thương anh nhiều hơn.” Bảo Khang chợt có ý nghĩ bản thân thật sự rất cao thượng.

Minh Huy đưa tay véo má Bảo Khang một cái đầy cưng nựng: “Em đấy!” Nói xong anh cởi áo khoác trên người mình ra, quấn lấy cơ thể của Bảo Khang: “Đi thôi.”

“Đi đâu?” Mặc dù còn chưa biết đi đâu nhưng cậu vẫn đi theo Minh Huy.

Cho dù bây giờ hay là tương lai, bất cứ nơi nào có Minh Huy, cậu cũng sẽ đều đi tới đó.

Hồi lâu sau đó, hai người rốt cục cũng dừng lại. Bảo Khang thích thú nhìn ra con sông ở đằng trước lấp lánh ánh sáng đủ màu phản chiếu từ những ánh đèn, nhấp nhô theo từng con sóng. Đến lúc cậu để ý thì đã thấy Minh Huy ngồi trên nhành cây to bên cạnh. Bảo Khang chạy qua, cũng muốn leo lên ngồi cùng nhưng không cách nào làm được. Minh Huy khẽ cười một cái, sau đó nhảy xuống, hai tay dùng chút sức lực liền có thể đưa Bảo Khang ngồi lên nhành cây. Bảo Khang như một đứa trẻ thích thú với những điều mới lạ. Đây là lần đầu tiên cậu làm như vậy. Cảm giác thật tuyệt. Ngồi trên cành cây ngắm cảnh đêm lặng lẽ trôi qua…

“Sao anh lại đưa em đến đây?”

Minh Huy đứng ở dưới nhìn Bảo Khang: “Chỉ là đã lâu không đi chơi cùng em.”

Cậu gật đầu: “Anh nói cũng phải…” Hồi lâu cậu lại nói: “Sao anh lại đứng đó? Trèo lên ngồi cùng em đi.”

“Ừ.”

“Sau này em muốn làm nghề gì?”

Bảo Khang do dự hồi lâu mới trả lời: “Giáo viên.”

Minh Huy bất ngờ: “Tại sao?”

“Vì đơn giản là thích thôi.”

“Thật không?”

Bảo Khang gật đầu thật mạnh: “Tuy tiền lương không nhiều cho lắm nhưng lại rất bình yên. Em chỉ muốn sống một cuộc đời sóng yên biển lặng, không muốn bị cuốn theo vòng quay tranh đấu ngoài kia. Quan trọng là, anh cũng là giáo viên. Như vậy không phải là rất phù hợp sao?”

“Em đúng là đại ngốc! Nghề nghiệp phù hợp thì đã sao chứ? Anh muốn ở bên em, chuyện nghề nghiệp của em anh không quan trọng, không nhất thiết phải đi theo nghề giáo mới gọi là phù hợp.”

“Vậy em sẽ cố gắng tìm công việc gì đó mà có thể kiếm được thật nhiều tiền.”

“Để làm gì? Chẳng lẽ để đi…”

Bảo Khang đấm mạnh vào người Minh Huy: “Anh thật là…” Một diễn biến xảy ra khiến cho câu nói bị đứt. Minh Huy do không phòng thủ nên đã bị cú đấm của Bảo Khang làm cho ngã xuống dưới đất. Bảo Khang luống cuống, đầy sợ hãi phóng xuống, đỡ Minh Huy dậy, phủi phủi bụi, nói năng lộn xộn: “Anh có sao không? Là do em… Anh đó, tại anh… Ai bảo anh trêu em làm gì. Em xin lỗi, anh có sao không?”

Minh Huy nhìn dáng vẻ bây giờ của Bảo Khang, không giấu được mà mỉm cười: “Xem em kìa. Anh không sao cả.”

Bảo Khang không tin: “Anh nói láo, té từ độ cao như vậy mà không có gì. Để em đưa anh đi bệnh  viện.”

“Anh không sao thật mà.”

“Anh đừng có nói dối em. Có gì thì cứ nói. Anh mà giấu lỡ có chuyện…” Bảo Khang không muốn nói trắng ra, suy nghĩ thật lâu mới nói: “Em chỉ có mình anh thôi đó.”

Minh Huy ôm Bảo Khang vào lòng: “Được rồi, được rồi, chàng trai bé nhỏ, anh không có chuyện gì đâu. Độ cao mà em nói cũng không cao lắm. Phải rồi, em nói em sẽ làm nghề gì?”

Nằm trong lòng của Minh Huy, giọng nói của cậu dường như bị nhịp đập trái tim của Minh Huy làm cho lúc cao lúc thấp,  lúc lên lúc xuống: “Làm bác sĩ. Nghề đấy vừa có thể cứu người, còn có thể kiếm thật nhiều tiền.” Trong mắt của cậu đang vẽ ra tương lai.

Minh Huy cảm thấy tò mò: “Đều nghe em nhắc đến tiền. Em muốn có nhiều tiền để làm gì?”

Bảo Khang trả lời một cách đương nhiên: “Thì để lo cho cuộc sống của chúng ta rồi. Chúng ta bên nhau dựa vào tình yêu thì chưa đủ, còn cần phải có tiền để sinh hoạt nữa, như vậy cuộc sống mới bền vững. Sau này sẽ dùng tiền của em để mua những thứ anh cần.”

Minh Huy khẽ cười, vuốt sợi tóc mềm của Bảo Khang: “Vậy sau này anh dùng tiền của anh tặng hết cho em.”

Bảo Khang không tin nổi vào thính giác của mình, trợn trắng mắt nửa nghi nửa ngờ nhìn Minh Huy: “Anh không cần dùng tiền sao?”

Minh Huy nhún nhún vai: “Căn bản không cần. Mọi thứ anh cần không phải em đều mua cho anh hết rồi sao?”

“Vậy anh không cần tiền để đi chơi giao tiếp cùng bạn bè?”

“Giao tiếp cùng em là được rồi.”

Bảo Khang cảm thấy bầu trời đêm hôm nay thật đẹp. Thường thường mọi người đều nói chuyện gì cũng đều tùy thuộc vào cảm xúc của con người, chuyện này quả thật rất đúng. Lại nói, chúng ta ai cũng đều đã từng ít nhất nghĩ về tương lai, tưởng tượng mình sẽ trở thành người như thế nào, sống ra sao.. Rồi sau đó thời gian trôi đi mới cảm nhận được bản thân tính không bằng trời tính. Bao nhiêu mơ mộng rốt cục cũng chỉ là mơ mộng. Rất ít ai có thể sống đúng như những gì bản thân mình nghĩ, mình muốn.

Chợt nghĩ, lúc ấy có lẽ là bản thân còn quá ngây thơ rồi.

Tương lai cho dù tốt đẹp hay không tốt đẹp cũng phải bước tiếp.

Thầy giáo hot boy – Chương 67

Chương 67. Ngày đầu về nhà

Bảo Khang sau khi gõ cửa thì một tay đẩy cửa, một tay mang trà vào, cẩn thận để trà trước mặt ba cậu và Quốc Huy. Quốc Huy cười đầy trêu đùa: “Xem ra Bảo Khang của chúng ta cũng không thua kém gì con gái đâu.”

Một câu nói làm cho cả hai người còn lại đỏ bừng mặt. Bảo Khang lúng túng nhìn khuôn mặt đang bất động cảm xúc của ba mình, mất thật lâu mới nhẹ đánh vào ngực Quốc Huy một cái, ý trách móc: “Anh nói xàm cái gì vậy? Anh về đây là để thăm em hay trêu chọc em đây?”

“Cả hai.” Xem ra Quốc Huy lúc này vẫn còn giỡn, không hề để ý tới không khí xung quanh.

Bảo Khang cũng không còn lời gì để nói nữa, nhanh chân ra khỏi căn phòng. Trong đầu cậu là hình ảnh khá căng thẳng của Quốc Huy và ba cậu lúc nãy. Rốt cục là chuyện gì đang xảy ra vậy chứ? Nhớ lúc trước tình cảm của hai người tốt lắm cơ mà. Nghĩ đến đây, Bảo Khang lắc đầu thật mạnh, thật nhiều, cố trấn an rằng chỉ là do bản thân suy nghĩ quá nhiều.

Cậu xuống bếp. Thấy mẹ đang bận rộn trong đó, cậu mỉm cười chạy lại: “Mẹ, có cần con giúp gì không?”

Bà nhìn Bảo Khang, trong ánh mắt có điều suy nghĩ, sau đó mới trả lời: “Con có chuyện gì mà vui vẻ thế? Từ lúc con về nhà cứ thấy con cười mãi.”

“Con lúc nào mà chẳng vậy. Mẹ định nấu món gì vậy? Mẹ, con không ăn được ớt mà, mẹ cho nhiều như vậy…”

“Món này không phải là nấu cho con. Con mới xuất viện nên mẹ đã chuẩn bị những món ăn đặc biệt để bồi bổ cho con rồi. Bên kia kìa.”

Bảo Khang nhìn theo hướng ngón tay của mẹ, trong mắt thấy được rất nhiều món ăn. Tâm trạng của cậu lúc này cũng giống như một đứa trẻ nhìn thấy thuốc: “Mẹ à, mấy món này con không…”

Cậu còn chưa nói hết câu đã bị mẹ cậu cắt ngang: “Không thích ăn cũng phải ăn. Nhìn con kìa, ốm đi mấy phần rồi.”

Bảo Khang yểu xìu nhìn xuống phía dưới thân thể của mình, sau đó đi lại góc nhà bếp đứng lên cây cân y tế. Trên màn hình của cái cân hiện lên con số 46. Bảo Khang nói: “Đúng là đã gầy lên một phần rồi mẹ ạ.” Cậu thở dài, cúi đầu

“Sao con trông buồn vậy. Không sao đâu đừng lo. mẹ sẽ vỗ béo con.”

“Dạ.” Cậu bước xuống: “Mẹ làm tiếp đi, con ra ngoài hóng mát một chút.”

“Tối vậy rồi con còn đi đâu?”

“Con ra ngoài sân nhà mình thôi mẹ.”

“Ừ.” Bà nhìn Bảo Khang đi. Đứa trẻ này coi chuyện trước đó như không còn gì hay sao?

Bảo Khang cầm điện thoại ra ngồi trước bậc tam cấp của nhà. Ngón tay nhấn gọi một số điện thoại rất quen thuộc. Đầu bên kia đổ chuông liên tục nhưng không nhấc máy. Đã năm cuộc gọi như thế rồi. Cậu tự hỏi không biết Minh Huy đang làm gì, đã ăn tối chưa…

Lúc này từ đằng sau đột nhiên có một cánh tay khẽ chạm vào lưng của cậu. Nếu như người khác ở trong hoàn cảnh này sẽ giật mình và la hét lên. Nhưng Bảo Khang thì không phản ứng như vậy, bởi vì cậu biết rõ người hù mình chính là ai. Phản ứng của cậu chính là không phản ứng gì.

Quốc Huy tựa như mất vui, ngồi xuống cạnh Bảo Khang: “Lại không hù được em. Đã lâu rồi không nghe thấy tiếng thét kinh hồn của em.”

Bảo Khang vẫn nhìn chăm chăm vào điện thoại, thờ ơ trả lời: “Làm gì có ai bị hù dọa lần hai với cùng phương thức và cùng một người làm chứ.”

“Em đang làm gì vậy? Sao lại ngồi ở đây?”

“Em đang ngắm sao thôi.”

Quốc Huy nhìn lên bầu trời, sau đó nhìn Bảo Khang: “Mắt của em cũng thật là tinh vi. Anh không thấy ngôi sao nào cả.” Lại nhìn Bảo Khang một chút mà nói tiếp: “Trong điện thoại có gì vui mà em nhìn dữ vậy. Cho anh xem với.”

Bảo Khang tắt điện thoại, dẹp vào túi quần: “Không cho anh xem.”

“Cho anh xem đi mà.”

“Không.”

“Có gì bí mật sao?”

“Không có.”

“Em muốn anh cưỡng chế mới chịu sao?”

Nói xong Quốc Huy liền động thủ. Bảo Khang bị thất thủ, ngã ra đằng sau. Quốc Huy thừa cơ hội tiến tới, đưa tay vào trong túi quần. Bảo Khang giãy giụa, thật mạnh đẩy Quốc Huy ra. Cậu cũng không vừa, chớp lấy thời cơ phản công. Cứ như thế mà hai người lăn lộn ở dưới nền sân.

Đột nhiên điện thoại của Bảo Khang vang lên, hai người ngừng động tác. Bảo Khang sớm biết là ai gọi tới, nhanh chóng lấy điện thoại ra. Nhưng cho dù cậu có nhanh cỡ nào cũng không kịp bắt máy. Là bên kia tắt cuộc gọi. Bảo Khang không giấu được buồn bã, đưa mắt nhìn xung quanh. Cậu vô tình thầy ở đằng xa có một ánh sáng màn hình điện thoại đang càng lúc càng đi xa cùng một người, một lúc sau mới tắt đi.

Bảo Khang nở nụ cười tươi như hoa hướng dương, nửa sống nửa chết mở cổng chạy ra ngoài.

Quốc Huy như trời trồng, không hay biết chuyện gì: “Em đi đâu thế?”

“Em đi đây một chút. Anh và ba mẹ ăn cơm trước đi.” Tiếng nói và con người cũng càng lúc càng xa, lẫn trốn đi trong đêm tối.

Thầy giáo hot boy – Chương 66

Chương 66. Người trong hồi ức

Chiếc xe taxi lăn bánh. Cảnh vật hai bên đường mơ hồ lùi về phía sau. Dường như không có gì mới lạ cả, cũng chỉ là những hàng cây xanh ven đường mà đi bất cứ trên con đường nào cũng có thể nhìn thấy. Bảo Khang nhìn người bên cạnh đang ngơ ngác nhìn xung quanh, hỏi: “Sao? Cảm thấy xa lạ quá?”

Chàng trai cười: “Đúng vậy. Thời gian thật là đáng sợ, chỉ mới đây thôi mà đã thay đổi rất nhiều.”

Bảo Khang càng muốn cười hơn: “Chỉ mới đây? Em nhớ không lầm là anh đi nước ngoài cũng gần mười năm rồi.”

“Anh thấy nó rất nhanh mà.”

“Anh thì thấy nhanh nhưng với người khác thì quả thực rất lâu đó. Nào để em xem.” Bảo Khang điều chỉnh khuôn mặt chàng trai trực diện hướng về phía mình, đôi mắt mở to nhìn chăm chú.

“Em đang làm gì vậy? Lúc trước cũng bởi vì em ngắm anh hoài cho nên bây giờ vẻ đẹp trai của anh đều bởi vì sợ em mà đi trốn hết rồi.”

Bảo Khang dùng tay đấm vào bụng chàng trai một cái thật nhẹ: “Anh còn nói nhảm nữa em sẽ tiễn anh một bước. Anh vốn đã không đẹp trai rồi, cho nên cho dù em lúc trước có hay không ngắm anh nhiều thì anh vẫn xấu trai thôi. Em chẳng hề có liên quan, muốn trách thì trách ông trời đã không ưu đãi anh.” Chàng trai xoa xoa bụng, giọng châm chọc: “Em vẫn thích đấm người khác như lúc trước.” Dừng lại đôi phút, nói tiếp: “Anh thật không hiểu, có rất nhiều người khen anh đẹp trai, cũng có rất nhiều cô gái làm vệ tinh xung quanh anh, ấy thế mà chỉ có mỗi mình em là chê anh xấu. Anh nghĩ em nên đi khám mắt lại đi. Em không có tiền thì anh tài trợ.”

Lần này Bảo Khang nghiêm túc: “Không nói nhảm với anh nữa.”

“Được thôi. Mà em làm gì nhìn anh chăm chú như thế?” Chàng trai tò mò.

Bảo Khang đáp: “Thì chỉ muốn xem anh bao năm lưu lạc bên quê hương xứ người có thay đổi gì không thôi.”

“Thế em thấy thế nào?”

Bảo Khang cúi đầu, im lặng hơi lâu mới chậm rãi trả lời, trong giọng nói chứa đầy tâm tư: “Quả thật anh cũng không thoát khỏi quy luật của tự nhiên.” Chàng trai cũng nghiêm túc trở lại: “Anh thế nào?”

“Đường nét đã thay đổi đi chút ít.”

Chàng trai chen vào một câu: “Anh cũng phải dậy thì và trưởng thành mà.”

“Cũng phải. Nhưng cho dù như vậy đi nữa thì đã sao? Nhìn anh vừa thân quen vừa xa lạ, có lẽ là sống ở bên ngoài lại còn là xứ người cho nên em thấy anh bám đầy bụi trần.”

“Ừ. Anh đã là người của xã hội rồi.” Giọng nói có gì đó bi thương.

“Mấy năm qua anh sống thế nào?”

“Cũng tốt lắm. Còn em?”

Bảo Khang khẽ gật đầu: “Em cũng tốt lắm.”

Hai người không nói với nhau điều gì nữa. Không khí bây giờ hoàn toàn khác với không khí khi nãy. Trong mắt hai người dường như đang tái hiện lại đoạn phim của kí ức.

[ Bảo Khang nhìn những con người xa lạ khác nhau. Ở đây tràn ngập con người, nhìn đâu cũng thấy con người. Đông người thì đã sao? Cũng không thể làm cho cậu bớt đi phần nào cảm giác cô đơn. Cậu cô đơn giữa một biển người, không phải là vì không quen biết ai trong đám người đó, mà là bởi vì sắp có một người mà cậu thích nhất sẽ hòa vào biển người xa lạ kia. Liệu người cậu thích nhất cũng sẽ trở thành người xa lạ nhất?

Bảo Khang không khóc, chỉ là cảm giác không nói nên lời. Cậu đã phải dùng sức để nói ra những lời thì thào: “Anh đi…” Cuối cùng cũng không nói nên lời.

Chàng trai đưa tay xoa má cậu: “Ừ, anh đi. Em ở lại nhớ tự chăm sóc bản thân thật tốt. Sau này có cơ hội anh sẽ về thăm em. Anh tặng em cái này, xem như là kỉ niệm.”

Bảo Khang đưa tay nhận lấy, đó là một chiếc đồng hồ đeo tay. Giây phút đó Bảo Khang chỉ muốn làm cho kim đồng hồ đừng quay thêm giây phút nào nữa. Cậu không muốn phải từ biệt.

“Em không có gì để tặng anh. Cho em ôm anh một cái được không?”

Hai người khẽ ôm nhau, một cái ôm thật vội vàng. Chàng trai nói: “Đã tới giờ rồi, anh phải đi.”

Anh phải đi. Ba chữ cuối như ba tản đá từ trên cao đập vào đầu Bảo Khang. Một đứa trẻ lần đầu biết cảm giác chia xa, lần đầu biết cảm giác nói không nên lời, lần đầu biết cảm giác bất lực. ]

Mối tình đơn phương đầu tiên của Bảo Khang âm thầm nhú lên mầm xanh, rồi cũng âm thầm tự biến mất. Giờ đây cậu không còn thích anh ấy nữa, cảm giác chỉ còn là người em trai và anh trai. Cậu cũng không nhớ chiếc đồng hồ năm ấy đã thất lạc nơi đâu.

Trong cuộc đời của mỗi chúng ta nhất định sẽ gặp rất nhiều người, có người sẽ như một cơn gió thoáng qua rồi vụt mất và không lưu lại dấu vết, cũng sẽ có người sẽ như một vết sẹo sâu, cho dù có cố gắng xóa đi cũng không thể xóa hết được.

“Đúng rồi, lần này anh về đây để làm gì?”

“Có một chuyện cần phải giải quyết, sẵn tiện thăm lại gia đình em.”

Bảo Khang nhận ra, năm ấy có lẽ anh ấy không hề biết tình cảm của mình. Vậy thì cứ để nó bị thời gian vùi lắp luôn đi. Dù sao cậu cũng đã có người rất thương rồi. Đến đây cậu lại không nén được hạnh phúc nhìn hộp quà Minh Huy tặng.

Thầy giáo hot boy – Chương 65

Chương 65. Nhân vật mới xuất hiện

Bảo Khang ngồi trên giường đung đưa hai chân, thỉnh thoảng quan sát Minh Huy đang thu dọn đồ đạc, thỉnh thoảng ngắm nhìn món quà anh ấy tặng. Cậu vô cùng tò mò muốn biết bên trong là gì, nhưng cậu càng muốn để đến một cơ hội đặc biệt nào đó mới mở ra xem, như thế không phải là có ý nghĩa hơn sao? Cậu nói: “Mấy hôm nay anh không có tiết ở trường sao?” Minh Huy chợt dừng động tác trong vài giây, sau đó tiếp tục: “Ừ.”

Bảo Khang chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng của Minh Huy: “Không biết ở trường dạo này có gì mới không nữa…” Trong giọng nói có vẻ giống như là một cựu học sinh hỏi thăm lại trường cũ. Nhưng mà Bảo Khang cũng chỉ là tự nói bâng quơ với mình vậy thôi, không ngờ lại để Minh Huy nghe thấy: “Còn chưa đầy một tuần đã thấy nhớ trường rồi sao?”

Bảo Khang nhẹ gật đầu: “Nơi đó có rất nhiều kỉ niệm vui.”

“Chẳng hạn?”

Bảo Khang thoáng chút suy nghĩ, sau đó đôi mắt rực sáng lên: “Tất cả những kỉ niệm có anh đều là những kỉ niệm và đáng nhớ. Bãi cỏ xanh sau trường…” Cậu vừa nói vừa tái hiện lại hình ảnh lúc đó Minh Huy động viên cậu thi tốt.

Hai người im lặng không nói gì nữa. Cách đó khoảng chừng mười lăm phút, cánh cửa đột nhiên bị mở ra. Người xuất hiện ở cửa ngoài ba mẹ Bảo Khang ra còn có một người khiến cho ngay cả Bảo Khang cũng phải bất ngờ. Cậu còn chưa kịp có phản ứng tiếp theo thì bị hành động của người đó làm cho càng trở nên bất động: “Nhóc à, lâu rồi không gặp.” Thấy Bảo Khang không có chút đáp lại, hắn buông tay ôm ra, hỏi: “Em không thấy vui khi gặp lại anh sao?”

Lúc này Bảo Khang mới dần dần khôi phục ý thức, trả lời lắp bắp: “Là anh thật sao?” Cậu nhìn chăm chú gương mặt đối diện với mình, trong phút chốc thời gian tựa hồ ngừng trôi. Đã nhiều năm như vậy còn có thể gặp lại quả thật là may mắn. Thời gian có lẽ là cũng không tàn ác lắm. không lấy đi những đường nét quen thuộc của quá khứ. Gương mặt này… Đúng thật rồi!

Bảo Khang chủ động ôm lấy chàng trai kia: “Đã lâu không gặp.” Vốn là còn có rất nhiều lời muốn nói nhưng đều bị nghẹn lại ở cổ họng. Bảo Khang chỉ kém không có khóc thôi.

Minh Huy đứng ở một góc nhàn nhạt quan sát. Đó là một chàng trai tóc xoăn, thoạt nhìn có lẽ chỉ lớn hơn Bảo Khang vài ba tuổi nhưng lại bám đầy bụi đời, gương mặt cũng có vẻ chững chạc hơn. Chàng trai tóc xoăn cũng dường như cảm nhận được thái độ mơ hồ của Minh Huy dành cho mình, hắn hỏi: “Người này…”

“À, người này là thầy giáo dạy kèm của Bảo Khang.” Ba Bảo Khang lên tiếng.

Chàng trai tóc xoăn lịch sử gật đầu chào Minh Huy một cái, Minh Huy cũng lịch sự đáp lại. Trong khi mọi người đều sóng yên biển lặng thế này, trong lòng Bảo Khang lại đang nổi sóng. Cậu vô cùng muốn giới thiệu rằng Minh Huy là người mà cậu thích, rất thích, rất rất thích.

“Sao em không cẩn thận làm bị thương thế này?”

Xem ra anh ấy chưa biết chuyện của mình, Bảo Khang cười ậm ừ cho qua: “Chỉ là không cẩn thận thôi.”

“Em đấy, lớn rồi phải biết tự lo cho mình. Anh nhớ đã dặn dò em rất nhiều lần.”

“Em biết rồi.”

Minh Huy cũng đã thu dọn đồ xong cho Bảo Khang: “Đồ đã chuẩn bị xong, anh về đây. Sớm bình phục nhé! Thưa hai bác con về. Chào cậu.”

Bảo Khang còn chưa kịp nói gì đã không thấy Minh Huy đâu nữa. Có phải là giận mình rồi hay không? Mình thật ngốc mà. Ai lại ở trước mặt người mình yêu đi thân thiết với người khác chứ. Mình thật đúng là ngốc. Anh ấy nhất định là ghen rồi. Mặc dù tự trách mình nhưng cậu vẫn cảm thấy có chút hạnh phúc. Có thương thì mới có ghen, nếu đổi lại là cậu, cậu cũng nhất định sẽ ghen.

Đoạn Bảo Khang giật mình: “Sao?”

Chàng trai tóc xoăn kéo Bảo Khang trở về: “Em đang suy nghĩ gì mà thừ người ra vậy? Không muốn về sao? Ba mẹ em đi hết rồi kìa. Nhanh lên, có rất nhiều chuyện muốn nói. Chúng ta ra xe rồi nói.”

Bảo Khang ôm hộp quà đi xuống giường. Chàng trai tóc xoăn tinh mắt thấy được: “Quà của ai tặng em thế?”

Bảo Khang mỉm cười, nụ cười khó hình dung ra được hình dáng, lắc đầu: “Không nói anh biết.”

“Là người yêu? Ghê nha, không ngờ em cũng đã thật sự lớn rồi, còn biết yêu đương. Mau, kể anh nghe, người đó thế nào?” Hắn đưa tay ra sau quàng cổ Bảo Khang, hai người cùng ra khỏi phòng.

“Không nói anh biết.”

“Người đó tốt không?”

“Không nói anh biết.”

“Nhanh nói đi mà. Ngày xưa chuyện gì anh cũng kể em nghe.”

“Nhưng chuyện này thì không kể được bây giờ.”

“Thế khi nào?”

“Chờ em hỏi người đó cái đã.” Nhắc tới đây, Bảo Khang lại nhớ tới thái độ rời khỏi khi nãy của Minh Huy, trong lòng chỉ có một ý niệm, về đến nhà sẽ liên lạc với Minh Huy giải thích rõ.

…………

Tiếng của hai người càng lúc càng nhỏ dần. Cả căn phòng giờ chìm trong yên lặng. Bảo Khang xuất viện!

Thầy giáo hot boy – Chương 64

Chương 64. Bởi vì thế giới này có người mà chúng ta không thể từ bỏ

 

Bảo Khang mở mắt ra liền thấy Minh Huy nằm bên cạnh. Nhớ lại chuyện đêm qua, cậu không khỏi khẽ mỉm cười, một nụ cười còn ấm áp hơn nắng sớm mai. Minh Huy vẫn còn ngủ. Cậu im lặng nằm trong lòng của Minh Huy, chậm rãi lắng nghe từng nhịp tim đều đặn trong lòng ngực của anh. Giây phút này cậu vừa trách mình, cũng thầm cảm ơn ông trời đã không mang cậu đi về thế giới bên kia. Bởi vì ở thế giới này vẫn còn có người mà cậu thương nhất, như thế làm sao có thể đi được chứ.

Đã ba ngày như thế, Minh Huy vẫn luôn không rời khỏi Bảo Khang nửa bước. Bảo Khang bảo anh về nghỉ ngơi thì anh chỉ nhẹ nhàng lắc đầu từ chối, còn nói cái gì muốn ở bên em chút nữa. Khi nghe câu này, Bảo Khang mặc dù bên ngoài cười nhạo Minh Huy sến súa nhưng bên trong lại cảm thấy rất vui sướng.

Cậu ngước mặt lên, đưa ánh mắt nhìn khuôn mặt của Minh Huy. Nét mặt của anh ấy tuy vẫn hoàn hảo khiến người khác không thể rời mắt như vậy nhưng không hề che giấu được vẻ mệt mỏi. Anh ấy vì mình mà suy nhược, tiều tụy đi nhiều… Cậu đột nhiên không thể kiềm chế, đưa hai tay ôm chầm lấy Minh Huy thật mạnh, thật mạnh, không ngừng cọ má vào lồng ngực của anh ấy.

Minh Huy cảm giác cơ thể bị siết lại rất chặt, mê man từ từ thức dậy. Trong tầm nhìn mơ hồ, anh thấy được cơ thể mình thì ra là bị một người ôm lấy. Anh khẽ mỉm cười, sau đó giả vờ làm ra gương mặt nghiêm túc: “Vừa sáng sớm em đã định làm trò đồi bại rồi sao? Ở đây là bệnh viện, em không thể kiềm chế được sao? Em không biết xấu hổ?”

Bảo Khang giật mình: “Anh thức rồi sao?”

Không có câu trả lời, Bảo Khang chỉ nhìn thấy gương mặt đầy ngờ hoặc của Minh Huy, giác quan dần nhớ lại những lời lúc nãy, sau đó trả lời với gương mặt ngây thơ: “Ủa, ôm người mình thích cần gì phải xấu hổ?”

“Ai là người em thích chứ? Mau buông ra.”

Ngược lại Bảo Khang còn mặt dày mày dạn hơn, cố ôm chặt nhất có thể: “Không buông!”

“Em đúng là đáng ghét quá đấy!” Nói xong Minh Huy không thể tiếp tục giả vờ thêm nữa, khóe miệng cong lên thành hình nụ cười, nụ cười mà đối với Bảo Khang cho đến sau này vẫn luôn là đẹp nhất thế gian.

Minh Huy nói: “Vậy thì siết em đến nghẹt thở luôn.” Minh Huy liền thay đổi thế trận, từ người bị ôm trở thành người ôm. Bây giờ đến lượt Bảo Khang than thở: “Anh mau buông ra đi, em chết mất!”

“Suỵt! Không cho em mới sáng sớm mà đã nói từ chết chóc.”

“Thế anh mới nói còn gì?!”

“Không tính!”

“Anh… Mau buông em ra đi.”

“Không phải em muốn ôm?”

“Không, bây giờ không muốn nữa. Ai cho anh tự tiện ôm em như vậy chứ?”

“Còn cần phải xin phép? Anh thích thì anh ôm thôi. Mà này, ôm người mình thích không được sao?”

Người mình thích? Đây chính là muốn trêu chọc mình mà. Bảo Khang nhất quyết không chịu thua. Hai người cứ như thế mà vật lộn, đùa giỡn cùng nhau ở trên giường.

Thời gian trôi qua đi một ít…

Hai người nằm lăn ra ở trên giường, hai tay hai chân đưa ra thành hình chữ đại, trên trán ướt đầy mồ hôi. Bảo Khang thở hổn hển: “Tại anh đấy, bây giờ mệt rã rời đây.” Lồng ngực của cậu phập phồng lên xuống.

Minh Huy cũng mệt không kém. Hồi lâu, anh đứng dậy, kéo Bảo Khang ngồi dậy luôn. Anh móc trong túi ra một cái hộp nhỏ được bọc lại cẩn thận, đưa cho Bảo Khang. Bảo Khang cẩn thận nhận lấy: “Đây là…”

“Em đừng hỏi. Đến lúc nào đó mà em cảm thấy muốn biết bên trong là gì nhất hãy mở ra xem. Em hãy giữ nó cho thật kĩ.” Minh Huy hoàn toàn nghiêm túc nói khiến cho Bảo Khang không khỏi nghi ngờ: “Có chuyện gì thế?” Dự cảm của cậu cho cậu hay sắp tới sẽ có chuyện không hay.

Minh Huy nhẹ cười như để trấn an Bảo Khang: “Không có gì. Chỉ là muốn tặng cho em một món quà thôi. Anh đột nhiên nhớ ra chưa tặng em thứ gì từ khi chính thức quen em.”

Bảo Khang ôm món quà hiện tại vào lòng, phản ứng: “Anh nhớ sai rồi, món quà vô giá lần trước anh quên rồi?”

“Không, cái đó không tính. Lúc đó anh chưa chính thức quen em mà.”

Bảo Khang nhìn món quà trong lòng, lắc lư cơ thể: “Thế thì anh cũng sai rồi, từ lúc chính thức nói yêu đương với anh, ngày nào anh cũng tặng cho em món quà tinh thần quý giá hết.”

Minh Huy xoa nhẹ mái tóc Bảo Khang: “Còn bây giờ là món quà vật chất. Dù sao cũng phải giữ nó cẩn thận, nhớ chưa?”
Bảo Khang dùng sức gật đầu thật mạnh: “Đã nhớ!”

“Được rồi, để anh giúp em thu dọn đồ đạc. Mẹ em nói chút nữa sẽ đến đưa em về.”

“Em phụ anh một tay.”

Nhiều người trong cuộc sống này mải miết chạy đua với thời gian, đi tìm kiếm những thứ mà họ có thể không bao giờ chạm tới được. Họ không muốn ra đi sớm, là vì chưa tìm được thứ họ cần, chưa đạt được tham vọng. Cũng có nhiều người không muốn rời khỏi thế giới này sớm, là bởi vì trên thế giới này còn có một thứ mà họ quyến luyến không muốn từ biệt, đó chính là người họ thương.

 

___________________

Tác giả: Liêu Phong ( Phong Phong )