Giới thiệu bộ “Thế giới có chút ngọt”

Đây là bìa truyện gốc của bộ

Đây là bìa truyện gốc của bộ “Thế giới có chút ngọt”.

THẾ GIỚI CÓ CHÚT NGỌT

*Tác giả: Angelina
*Edit: Liêu Phong
*Facebook: http://facebook.com/tg.lieuphong

*Wattpad: http://wattpad.com/user/LieuPhong

==>> Nhân vật chính:
Công: Thần Cách
Thụ: Mạc Tạp

****Văn án:
Sau 151 ngày Mạc Tạp gặp được Thần Cách, mỗi ngày cậu đều tự nhủ với mình là không được thích người đàn ông mang tên Thần Cách này: “Này Mạc Tạp, phải cố gắng lên. Kiên trì chính là thắng lợi, thắng lợi thì có vợ và con. Đúng rồi, mình phải cố lên.” Nhưng kẻ địch là một người vô cùng mạnh, làm cho trái tim của Mạc Tạp đập tán loạn khắp nơi. Cậu không còn sức lực để cầm chặt vũ khí nữa, đành ngoan ngoãn nộp vũ khí và đầu hàng, tự nguyện dâng mình cho kẻ địch.

Năm mới nói nhảm một chút!

 

1485519726170sChào mọi người!

Đầu tiên, Phong xin cảm ơn các bạn – những người đang đọc bài viết này, đồng thời cũng cảm ơn những bạn đã theo dõi các truyện tại trang wordpress này trong những tháng qua.

Hôm này Phong có hai điều muốn nói với các bạn.

Thứ nhất, kinh chúc các bạn và gia đình của các bạn trong năm mới này vạn sự đều như ý!

Thứ hai, Phong cũng xin nói nhỏ với các bạn rằng năm nay Phong không dùng Facebook cá nhân nữa, các bạn nếu có quan tâm hoặc cần liên lạc với mình thì có thể liên lạc qua Fanpage chính thức của Phong (mới mở) tại địa chỉ: http://facebook.com/tacgialieuphong  ( @tacgialieuphong ) hoặc click vào đây.

Các bạn cũng có thể theo dõi qua kênh Instagram: lieuphong_

Cảm ơn các bạn đã đọc bài viết này!

Thân ái,

Liêu Phong!

1485515387237s

Thầy giáo hot boy – Chương 77

Chương 77. Cô gái ấy là ai?

 

Trời vừa tờ mờ sáng. Bảo Khang giật mình tỉnh dậy, mở mắt ra đã không thấy người bên cạnh. Cậu thật nhanh phóng xuống giường, trên mặt mang theo cảm xúc lo lắng. Anh ấy đâu rồi? Mới sáng sớm mà đi đâu thế? Cậu cầm điện thoại lên định gọi cho Minh Huy nhưng lại thấy tin nhắn Minh Huy gửi cách đây khoảng nửa tiếng.

[ Anh phải đi làm rồi. Thật tiếc khi không thể đợi đến lúc em thức dậy. Vừa đo thân nhiệt cho em xong, chắc em cũng đỡ bệnh rồi. Chúc em ngày mới vui vẻ, học ngoan nhé! ]

Bảo Khang mặc dù buồn lắm nhưng dù sao có tin nhắn để lại như thế cậu cũng được an ủi phần nào. Cậu cảm thấy thật khó hiểu, dạo này không biết Minh Huy làm gì mà suốt ngày chẳng thấy đâu, gặp được nhau đã khó, ở cạnh nhau lâu càng khó hơn. Lúc trước ngày nào cũng gặp, còn bây giờ có khi cả tuần còn chưa gặp được năm phút. Nghĩ như vậy, cậu thở dài. Cậu lại cảm thấy bản thân thật không phải, đáng lí tối hôm qua mình phải thức để tâm sự và nhìn ngắm anh ấy. Mình lại đi ngủ…

Ngây ngô một hồi cũng đã hơn sáu giờ, Bảo Khang tức tốc chuẩn bị đến trường. Vừa ra khỏi phòng cũng vừa vặn gặp Quốc Huy. Cậu thấy trên trán của Quốc Huy có gì đó khác thường, hỏi: “Trán của anh bị làm sao vậy? Hình như u một cục.”

Quốc Huy nhăn nhó, xoa xoa cục u trên trán, cũng hoàn toàn không biết chuyện gì: “Anh cũng không biết nữa. Đêm qua hình như có vật gì đó đập vào trán anh khi anh đang ngủ. Sáng dậy soi gương tự nhiên thấy u lên một cục.”

Đến đây Bảo Khang sực nhớ đến chuyện đêm qua, xâu chuỗi lại tất cả diễn biến, sau đó liền kết luận được chuyện gì đã xảy ra. Cậu không khỏi muốn cười nhưng lại cố gắng kìm nén lại, thành ra nụ cười như có như không trên môi. Không nghĩ anh Minh Huy lại trẻ con như vậy! Làm như vậy chắc là vì mình đi! Cậu càng không nhịn được cười khi nghĩ như vậy.

Quốc Huy tinh ý thấy được nụ cười bí hiểm của Bảo Khang: “Em cười gì vậy?”

Bảo Khang lắc đầu: “Không có gì.” Bảo Khang cảm thấy có chút tội lỗi với Quốc Huy, nhưng dù sao cậu cũng đứng về phe Minh Huy, đương nhiên rồi.

Quốc Huy cũng không đi sâu vào vấn đề nữa, chuyển sang chuyện khác: “Ba em vừa gọi điện thoại cho anh, bảo là vài ngày nữa mới về nhà.”

Bảo Khang đang buộc dây giày: “Ba mẹ có nói là chuyện gì không?”

“Không có nói, anh có hỏi nhưng họ không trả lời.”

Lớp học hôm nay rộn ràng hơn mọi khi, bởi vì có đoàn sinh viên về trường, đang đứng trong lớp Bảo Khang chuẩn bị bắt đầu buổi khảo sát ý kiến với chủ đề Hiểu biết của học sinh phổ thông về ô nhiễm môi trường. Một cô gái khoảng hai mươi mấy tuổi, vẻ ngoài khá khả ái, đặc biệt là nụ cười duyên dáng để lộ hai đồng tiền sâu hoáy, bắt đầu buổi tư vấn: “Chào các em, hôm nay rất vui khi được gặp các em. Anh chị đến từ trường đại học XYZ. Sắp tới anh chị tham gia cuộc thi ABC cấp quốc gia, hiện tại đang trong giai đoạn chuẩn bị cho cuộc thi. Hôm nay anh chị đến đây để khảo sát…”

Bảo Khang ngồi ở bên dưới, nhìn ra bên ngoài cửa sổ. Đã thành lệ, nếu không học, cậu sẽ nhìn ra khung cảnh bên ngoài. Cậu không quan tâm đến đoàn sinh viên kia, cũng không hào hứng vì trai xinh gái đẹp như những người học sinh khác. Đột nhiên cậu nghe được bên tai cuộc đối thoại giữa hai người cùng lớp.

“Anh trai kia nhìn đẹp trai giống Lee Min Ho quá!”

“Tao thấy giống Song Joong Ki hơn.”

Bảo Khang chau mày, dời tầm mắt về phía đoàn sinh viên kia, nhìn chàng trai mà hai người kia đang bàn luận, sau đó lại quay qua bên ngoài, thầm nói: “Minh Huy của tôi đẹp trai hơn nhiều!”

Cơn gió của buổi sáng dịu mát thổi bên ngoài, làm lung lay những chiếc lá xanh biếc. Cậu đưa tay ra tận hưởng, hít một hơi thật sâu đầy sảng khoái. Ngồi cạnh cửa sổ thật tốt nhỉ!

Giờ tan học cũng đến, cứ như thường lệ, bọn con trai lại vội vã xách cặp chạy ùa ra khỏi lớp, còn bọn con gái lại cẩn thận và chậm rãi dọn dẹp tập vở vào cặp rồi mới ra về. Lớp học giờ đây chỉ còn lại mỗi cậu cùng âm thanh của cái quạt trần. Cậu nằm dài trên bài, nghiêng đầu sang một bên, bấm dãy số của Minh Huy. Chuông đã reo nhưng mãi không thấy trả lời, Bảo Khang chu môi than thở: “Lại không nghe máy nữa.”

Sau khoảng năm phút, cậu tiếp tục gọi lại nhưng tình hình cũng không thay đổi. Lần ba, rồi lần bốn…

Bảo Khang cảm thấy bản thân nhớ người kia đến mức sắp không chịu nổi rồi. Cậu đành nhắn tin cho Minh Huy.

[ Khi nào đọc được tin nhắn này nhớ gọi lại cho em nha. ]

Cậu dẹp điện thoại sang một bên, xắn tay áo lên, lôi bài tập trong cặp ra làm, thỉnh thoảng cũng sẽ liếc nhìn xem điện thoại có ai điện hay là tin nhắn gì không. Cứ như thế một buổi chiều chầm chậm trôi đi. Ngay lúc Bảo Khang đang dọn tập định đi về thì điện thoại lại vang lên. Nhìn tên người gọi tới, Bảo Khang chợt cảm thấy đất trời nở hoa, tức tốc nhận điện thoại: “Cuối cùng anh cũng gọi cho em rồi!”

Nhưng giây sau cậu liền nghẹn lại. Giọng nói kia… sao nghe xa lạ quá vậy?! Rõ ràng là số của Minh Huy cơ mà! Cậu tự trấn an bản thân chắc là mình nhớ quá hóa điên rồi: “Xin hỏi, đây có phải là số của Minh Huy không ạ?”

Giọng nói của người phụ nữ xa lạ lại vang lên: “Đúng rồi. Ai thế?”

Bảo Khang bỏ điện thoại khỏi tay, dùng tay trái xoa xoa lồng ngực trái của mình. Không được, mình phải thật bình tĩnh!

“Là học trò cũ của anh ấy. Cho hỏi anh Minh Huy có ở đó không ạ?”

“À, anh ấy đi làm rồi, lúc trưa về ăn cơm anh ấy bỏ quên ở đây. Em tìm anh ấy có gì không?”

Cô ta gọi Minh Huy bằng anh nghe rất ngọt. Bảo Khang càng lúc càng lo lắng hồi hộp nhưng cậu càng tò mò hơn: “Cho hỏi, cô là…”

Bảo Khang có thể nghe rõ được tiếng cười ngại ngùng của người ở đầu dây bên kia: “Chị với anh ấy… Nói sao ta, nói chung là chị cũng không biết nói thế nào nữa.”

“Dạ. Khi nào anh Huy về nhờ chị nói là gọi lại cho em nhé, em là Bảo Khang.” Bảo Khang nhanh chóng nói rồi tắt máy, không chờ người bên kia trả lời.

Cậu mỉm cười và tự nói: Chắc cô ấy với Minh Huy là quan hệ bình thường thôi!

Mặc dù như vậy như cậu không thể lừa dối bản thân mình. Cậu tràn đầy bất an. Cậu lạc quan và tin tưởng đến mức nào cũng không thể không cảm thấy sợ rằng điều cậu không muốn nhất lại xảy ra.

Minh Huy à, cô gái kia là ai thế?

Rất muốn nghe câu trả lời của anh ngay lúc này.

 

____________-

Fanpage: http://facebook.com/tacgialieuphong

Thầy giáo hot boy – Chương 76

Chương 76. Ngủ chung lần nữa

 

Bảo Khang đóng cửa lại, nhìn Minh Huy đang ngắm nhìn xung quanh căn phòng, trên mặt anh có chút suy tư. Bảo Khang cũng chút ít đoán được suy nghĩ hiện tại của anh ấy, cậu im lặng không muốn cắt ngang cảm xúc của Minh Huy, chỉ lẳng lặng đứng ở một bên quan sát. Minh Huy đi lại chỗ bàn học của Bảo Khang, ngồi xuống, chỉ sang cái ghế bên cạnh: “Lại đây học nhanh lên! Em còn muốn lười biếng đến bao giờ?”

Bảo Khang đột nhiên cảm thấy lồng ngực của mình dậy sóng. Câu nói này… Quen thuộc đến kì lạ! Nó đưa cậu trở lại với những kỉ niệm cách đây không lâu lắm.

[ Bảo Khang nằm trên giường, hai tay cầm điện thoại, trên màn hình là hình ảnh của năm anh em siêu nhân gao đang chiến đấu với quái vật. Minh Huy đứng kế bên, chau mày nhìn Bảo Khang, sau đó anh đưa tay giật lấy điện thoại, tắt nguồn, giọng nói không mấy hài lòng: “Đến giờ học rồi.” Sau đó lôi Bảo Khang khỏi giường.

Nhưng Bảo Khang cứ nằm ì một chỗ, dùng tấm chăn trắng bao bọc lấy khắp thân thể. Cậu thu mình trong đó: “Chút nữa học vẫn còn kịp. Giờ em mệt trong người lắm.” Nói xong lăn qua lộn lại trên giường như một con sâu.

Minh Huy khoanh hai tay trước ngực: “Dậy học nhanh lên! Em còn muốn lười biếng đến bao giờ?”

Bảo Khang vẫn không có động tĩnh. Minh Huy không nhượng bộ, tiến lên, ôm Bảo Khang đang dùng tấm chăn bao phủ cơ thể lên, đem tới trên ghế bàn học: “Em còn lười như thế nữa để xem anh trị em thế nào.”

Thế là Bảo Khang dù muốn dù không vẫn phải học. Cậu ngồi trong tấm chăn, chỉ để cái đầu và tay phải ra bên ngoài. ]

Bảo Khang khẽ cười: “Đã lâu rồi anh nhỉ?”

Minh Huy gật đầu nhẹ: “Đã lâu rồi.”

“Nhưng mà anh yên tâm, dù anh không còn làm gia sư cho em, em cũng sẽ thật ngoan ngoãn, không lười như thế nữa. Cố gắng học thật giỏi, sau này không để anh lo lắng. Em cũng sẽ…”

Minh Huy đi tới, ngắt lời của cậu: “Được rồi, em không cần nói nhiều như thế đâu. Em chỉ cần thực hiện là được rồi. Em sẽ chờ xem sự tiến bộ của em. Bây giờ chúng ta đi ngủ thôi.”

“Em có nói nhiều đâu!” Bảo Khang phản bác như thế thôi, nhưng trong đầu đang rập rờn hai chữ ‘chúng ta’. Chúng ta… Mình… Lúc trước đều là nói ‘Mình đi ngủ thôi.’ bây giờ thì nói ‘Chúng ta đi ngủ thôi.’ Không còn đơn độc nữa. Bảo Khang nghĩ đến sau này sẽ cùng Minh Huy làm rất nhiều việc, trong đầu liền mong muốn tương lai của cậu và Minh Huy đến thật nhanh.

“Em đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy?”

Bảo Khang cười, khẽ lắc đầu: “Không có gì.” Nói xong cậu đi về phía cửa.

“Em đi đâu thế? Còn không đi ngủ?”

Bảo Khang đáp: “Em đi tắt đèn.”

Minh Huy chau mày: “Không phải em sợ ma sao?”

Cậu bình thản trả lời: “Đúng là em sợ ma. Nhưng hôm nay thì khác, có anh ngủ cạnh, không còn sợ gì nữa.”

Lời vừa dứt cũng là lúc căn phòng bị bóng tối ngự trị. Bảo Khang chạy lại ôm lấy Minh Huy: “Cảm giác này thật tuyệt!” Minh Huy đưa tay xoa đầu Bảo Khang.

Trên giường, Bảo Khang nằm vào lòng của Minh Huy. Cậu có thể nghe được nhịp tim của Minh Huy. Không hiểu sao Bảo Khang lại nghe tiếng tim đập thành giọng nói của Minh Huy đang nói anh yêu em. Cậu trách móc con tim đang đập như đánh trống của mình: Đâp mạnh như thế lỡ Minh Huy nghe thấy thì phải làm sao?!

Minh Huy dang lấy hai tay ôm ấp Bảo Khang, giọng nói êm ái như dòng suối hiền hòa: “Ngủ ngon!”

“Anh ngủ ngon.”

Từ đó hai người không nói với nhau câu gì nữa. Cả căn phòng trở nên thật yên tĩnh.

Minh Huy lúc này mang thật nhiều suy nghĩ. Người anh ôm trong lòng giờ đã mê man đi vào giấc ngủ, hơi thở vẫn cứ đều đều như vậy. Trong đêm tối, khuôn mặt của Bảo Khang không hiện rõ nét trong mắt Minh Huy nhưng anh vẫn có thể thấy được khóe môi đang mỉm cười của Bảo Khang. Anh cảm thấy yêu mến nụ cười đó biết bao! Anh nghĩ: Em ấy ngay cả khi ngủ vẫn còn cười, là vì đang mơ giấc mơ ngọt ngào hay sao? Nụ cười ấy, chỉ cần thấy nó, mình sẽ không kiềm lòng được mà cảm thấy hạnh phúc. Sau này anh sẽ cố gắng để em cười thật nhiều, Bảo Khang của anh! ~

Một mình bước trong đêm tối, đường phố đã trở nên vắng vẻ hơn, Minh Huy lấy điện thoại ra xem, đã hơn mười hai giờ. Giờ này em ấy chắc đã ngủ. Anh xin lỗi, không thể đến gặp em như đã hứa sáng nay rồi. Anh ngồi xuống ven đường, bóp đến méo mó chai nước suối đã cạn nước trong tay, thật mạnh ném nó đi. Sau đó anh đứng dậy, xé màn đêm đi về phía trước. Con đường dẫn đến nhà của Bảo Khang. Anh muốn đến nhà của Bảo Khang một chút, cho dù Bảo Khang đã ngủ vẫn muốn đến.

Thế nhưng khi đứng trước cổng nhà Bảo Khang, nhìn thấy em ấy ở trước hành lang, dựa lưng vào cột mà ngủ, anh vừa vui vừa tự trách bản thân. Anh leo cổng vào nhà, nhẹ nhàng tiến lại gần Bảo Khang. Em thật là ngốc mà!

Đôi tay nâng nhẹ Bảo Khang vào lòng, anh không muốn Bảo Khang thức dậy. Thấy cuốn sách bên cạnh, anh cầm lên đọc, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Bảo Khang.

Lúc bước vào căn phòng của Bảo Khang, anh cảm thấy có rất nhiều hình ảnh hiện lên trong đầu, căn phòng này có lẽ là nơi đã nuôi dưỡng tình cảm của hai người. Anh không nhớ hai người bắt đầu từ đâu và như thế nào… Anh đi lại bàn học, ngồi xuống, nhìn Bảo Khang đang đứng ở đằng xa im lặng quan sát mình. Khi Bảo Khang nói đã lâu rồi, anh tự dưng thấy nhói trong lòng. Thời gian đúng là nhanh, mọi chuyện cứ tưởng như mới xảy ra ngày hôm qua những thật chất đã xảy ra cách đây khá lâu. Đã lâu không có ngồi trong đây dạy kèm cho Bảo Khang. Khi Bảo Khang nói sẽ cố gắng thật ngoan ngoãn, anh có thể thấy được sự ngây thơ và thật lòng của người anh thương. Anh cảm thấy thương Bảo Khang hơn bao giờ hết.

Đột nhiên bên cạnh xuất hiện giọng nói của Bảo Khang, đưa anh thoát khỏi những suy nghĩ: “Anh có nhớ lần đầu chúng ta ngủ chung không?”

Minh Huy đáp: “Em chưa ngủ sao?”

“Anh trả lời em đi.”

“Nhớ, nhớ rất kĩ.”

“May quá…”

Bảo Khang không nói gì nữa. Minh Huy nhớ lại đêm hôm đó.

[ “Chỉ có một tấm chăn thôi sao? Ai đắp ai không đắp đây?”

“Anh cứ dùng một mình.”

“Không được, trời lạnh, chúng ta đắp chung đi, con trai với nhau mà.”

“Không sao, anh cứ tự nhiên đi mà.”

“Không được.”

Vừa dứt lời, Minh Huy đã phủ nửa người dưới của Bảo Khang bằng tắm chăn: “Hai người cùng dùng. Không được từ chối, tuyệt đối tuân theo. Đây là mệnh lệnh. Ngủ ngon!”

“Ngủ ngon.”

Lần đầu tiên cả hai ngủ chung với nhau, nên có chút không thoải mái, thiếu tự nhiên.

“Thầy nằm sát vào trong một tí nữa đi.”

“Vậy là sát lắm rồi.” ]

Minh Huy không khỏi nhịn được cười, Thì ra nãy giờ em ấy cười là vì việc này. Mình thiếu chút nữa thì quên mất, từ đầu cho đến cuối, người sợ ma chính là mình, người không có đèn thì không ngủ được cũng chính là mình. Minh Huy cảm thấy không hiểu tại sao lúc trước mình lại sợ ma và bóng đêm như thế, còn bây giờ thì anh không còn sợ những thứ đó. Có lẽ anh đã thật sự trưởng thành, có lẽ anh ý thức được bản thân cần phải thật mạnh mẽ để bảo vệ người nằm bên cạnh anh lúc này. Tình yêu thương đã cho anh thêm sức mạnh, đã hun đúc cho anh một bản lĩnh gan dạ.

Lúc trước Bảo Khang nói sẽ bảo vệ anh.

Bây giờ anh nói sẽ bảo vệ Bảo Khang.

Nhưng thật ra hai người khi yêu không nhất thiết phải bảo vệ lẫn nhau. Bảo vệ nhau được thì tốt, còn nếu không thì chỉ cần cùng nhau chịu đựng mọi chuyện là đủ lắm rồi.

____________

Fanpage chính thức: http://facebook.com/tacgialieuphong

Thầy giáo hot boy – Chương 75

Chương 75. Sự trả thù ngọt ngào

 

“Bảo Khang, uống thuốc chưa đấy?” Tiếng Quốc Huy từ trong nhà phát ra. Bảo Khang đứng ở ngoài sân đáp lại: “Chút nữa em uống!”

Trong chớp mắt Quốc Huy đã đứng bên cạnh Bảo Khang: “Bao nhiêu chút rồi?” Hắn vặn lưng làm vài động tác thể dục, rồi nói tiếp: “Ở đây làm gì thế?”

Đôi mắt Bảo Khang chăm chú nhìn vào cuốn sách, sau đó đưa mắt ngước lên nhìn Quốc Huy: “Em đọc sách thôi.” Giọng nói nhàn nhạt như thế càng làm cho Quốc Huy nghi ngờ: “Em đang chờ tên kia phải không?”

Bảo Khang cũng không trả lời. Lúc này màn hình điện thoại sáng lên. Bảo Khang nhanh chóng cầm điện thoại, mở màn hình, ánh sáng màn hình làm lộ rõ biểu cảm vui mừng của Bảo Khang, sau đó cũng làm lộ rõ vẻ thất vọng trên mặt của cậu.
“Không phải rồi…” Bảo Khang kết thúc trong tiếng thở dài.

Quốc Huy ngồi xuống bên cạnh Bảo Khang. Bảo Khang lập tức kéo dài khoảng cách xa thêm một chút. Hành động này cũng không khó giải thích gì đối với Quốc Huy. Hắn cười hì một cái, rồi châm chọc: “Em ngoan ngoãn nghe lời tên kia như thế à?”

“Cái gì mà tên kia! Người ta có tên có họ đầy đủ cơ mà!” Bảo Khang ủ rũ lật sang trang sách mới. Quốc Huy không nói lời nào nữa, lẳng lặng ngồi nghịch điện thoại bên cạnh Bảo Khang. Bảo Khang cũng không nói nữa, đọc sách, thỉnh thoảng lại nhìn ra phía trước cổng nhà.

Không khí của đêm thật mát mẻ với những cơn gió dịu, khẽ mơn trớn khuôn mặt và làm mái tóc Bảo Khang bay. Xung quanh là bản hòa tấu du dương, đa sắc màu của những nghệ sĩ côn trùng tài năng. Thời gian cứ thế trôi qua từng chút một. Bảo Khang cũng vừa đọc xong sách, mở điện thoại lên nhưng không được, chắc là hết pin ròi, cậu nhìn Quốc Huy ở bên cạnh: “Mấy giờ rồi?”
“Em không thấy anh đang chơi game sao? Thật phiền phức.” Quốc Huy cằn nhằn: “9 giờ 12 phút. Cũng đã khuya rồi, uống thuốc rồi đi ngủ đi.”

“Chút nữa em uống. Anh vào trong sạc giúp em chiếc điện thoại với.”

Quốc Huy cầm điện thoại của Bảo Khang: “Anh vào trong xem ti vi, nhân tiện sạc giúp em luôn, chứ em đừng nghĩ là có thể sai vặt được anh. Em cũng đừng chờ nữa, có lẽ tên kia không đến đâu.”

Câu nói lại khiến Bảo Khang thấy khó chịu. Đã nói là tối sẽ gặp lại mình mà giờ này vẫn chưa thấy tới. Đã vậy một tin nhắn cũng không có một tin! Đồ đáng ghét! Bảo Khang nghĩ thầm trong đầu, đôi chân mày chau lại.

…………..

Khoảng hai tiếng sau, Quốc Huy tắt ti vi, ngáp một cái, thấy Bảo Khang vẫn còn ngồi trước thềm: “Em còn chưa vào nhà nữa sao? Khuya lắm rồi đó.”

Bảo Khang quay lại nhìn: “Anh cứ ngủ trước đi. Em chờ chút nữa.”

“Không được! Em đang bị bệnh cơ mà, còn chưa uống thuốc nữa! Nếu mai bệnh nặng thêm thì sao?”
“Em không sao. Anh ngủ trước đi!”

Thấy thái độ cương quyết của Bảo Khang, Quốc Huy cũng bất lực: “Vậy chút nữa em đóng cửa lại nhé!” Bảo Khang gật đầu: “Ngủ ngon. ~~”

……………

Thời gian đã trôi qua không biết chính xác là bao lâu, Bảo Khang cảm nhận được hơi thở gần gũi, mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên cậu thấy chính là nụ cười khẽ của Minh Huy, anh ấy đang ôm cậu. Cậu bật người ngồi dậy, gương mặt biến dạng vì nụ cười hết mức, không giấu được niềm vui: “Anh đến rồi! Hay quá!” Cậu chỉ còn kém không có nhảy tưng lên như con nít thấy mẹ đi chợ về.

Minh Huy nghiêng đầu nhìn biểu cảm của Bảo Khang, nụ cười khẽ vẫn thường trực. Trong mắt anh Bảo Khang đã biến thành hình trái tim mất rồi! Trong não của anh, dung lượng của những công thức, định lý toán học không là gì so với dung lượng của những thứ liên quan đến Bảo Khang.
Sau những dòng suy nghĩ, anh nói: “Em đợi anh như thế, anh rất hạnh phúc, nhưng lần sau em không được như vậy, phải đi ngủ, nghe chưa?”

Bảo Khang chề môi, lắc đầu: “Em không hứa được.”

Minh Huy gõ nhẹ lên đầu Bảo Khang, chau mày lại, vẻ không đồng ý với Bảo Khang. Bảo Khang nhanh chóng giải thích: “Chờ anh, đó là một chuyện vui vẻ, cũng là một phần trong cuộc sống của em.” Dừng lại một hồi, Bảo Khang tưởng tượng điều gì đó trong lòng, sau đó bật thốt cười: “Sau này em nằm ở nhà chờ anh đem tiền về đưa cho em.”

Chỉ là nói đùa bâng quơ vậy thôi, cậu cũng không nghĩ tới anh sẽ chú ý, nhưng anh lại đáp một câu trả lời khiến cậu ngạc nhiên. Minh Huy đáp: “Ừ, anh sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền đưa cho em.”
Nghiêm túc, quá nghiêm túc rồi!  Bảo Khang thấy thái độ như thế của Minh Huy, trong lòng cũng không nghi ngờ nhiều mà cảm thấy thật cảm động. Bình thường Minh Huy cũng không phải là người hay nói đùa. Cậu định nói lời vừa rồi chỉ là giỡn thôi, còn định nói rất nhiều lời tình tứ, nhưng còn chưa kịp nói đã bị câu nói tiếp theo của Minh Huy chặn đứng: “Để em đi chữa bệnh hay tưởng tượng huyền ảo.”

Lãng mạn cái gì chứ, hoàn toàn không có! Bảo Khang đấm nhẹ vào ngực Minh Huy: “Em có đâu!” Minh Huy đơn giản nhún vai một cái. Hành động nhỏ như thế nhưng lại có sức tàn phá mãnh liệt đối với Bảo Khang. Rõ ràng là đang chế nhạo mình mà!

Bảo Khang cũng không muốn tiếp tục cái đề tài này nữa: “Sao anh vào được trong đây vậy?”

“Anh có phép đi xuyên qua vật chất.” Minh Huy nói một cách bình thường.

Bảo Khang lại tiếp tục đấm vào ngực Minh Huy: “Không lẽ anh trèo rào sao?”

Minh Huy gật đầu: “Em ngủ say như gì vậy, anh kêu hoài mà em không nghe thấy.”

Bảo Khang đỏ mặt: “Em có sao?”
“Em thừa biết.”

Bảo Khang xấu hổ không biết giấu mặt đi đâu. Cậu đột nhiên muốn hỏi một chuyện: “Sao giờ này anh mới đến?”

“Anh đi làm?”

“Anh làm công việc gì thế?”

“Hôm nay tăng ca à?”

Minh Huy không trả lời lấy một câu, vẫn thản nhiên ngồi nhìn vào cuốn sách. Một chút sau đó, anh khép quyển sách lại, đập nhẹ lên đầu Bảo Khang đang ngây ngô nhìn mình: “Đi ngủ thôi.”

“Đi ngủ?” Bảo Khang hỏi lại.

“Ừ, khuya rồi. Hôm nay ngủ lại nhà em.”

Bảo Khang như nhặt được vàng, vui sướng rất nhiều, hạnh phúc rất nhiều nhưng không biểu lộ ra, sợ người khác biết. Cậu nén bình tĩnh, từ tốn và chậm rãi nói: “Tốt quá rồi, được ngủ cùng anh. Vậy đi thôi.”

Nhưng mà cũng không thoát khỏi cặp mắt tinh tường của Minh Huy đâu Bảo Khang à.

Lúc hai người đi đến phòng của Bảo Khang, Minh Huy hỏi: “Phòng của tên kia đâu?”

Bảo Khang chợt nghĩ, sao hai người này thích gọi nhau là tên kia thế nhỉ?! Cậu chỉ phòng cho Minh Huy, Minh Huy đi đến, mở cửa ra, lần theo ánh sáng đèn ngủ đi tới giường. Quốc Huy đang ngủ trên đó, có vẻ đã ngủ sâu lắm rồi. Minh Huy nhìn Quốc Huy, lẩm bẩm: “Ngay cả ngủ cũng đáng ghét như vậy!” Nói xong đưa tay ra, dùng tất cả sức mạnh tập trung vào ngón tay trỏ, búng thật mạnh lên trán của Quốc Huy rồi đi ra ngoài như không có chuyện gì.

Quốc Huy nhăn mặt, xoa trán, trở người rồi ngủ tiếp.

Bảo Khang ở ngoài hỏi: “Anh làm gì trong đó thế?”

“Không có gì, chỉ là làm chuyện nên làm thôi.”

_______________

Một ngày cảm thấy có gia đình…!

Cuối tuần thư thái, mọi người!

Fanpage: http://facebook.com/tacgialieuphong

Thầy giáo hot boy – Chương 74

Chương 74. Khi Minh Huy ghen (2)

 

Bệnh viện lúc nào cũng như thế, cũng đông chật kín người. Sau khi Bảo Khang bóc số thứ tự xong còn phải chờ khoảng mười lăm phút nữa mới tới lượt khám. Cậu bước vào bên trong, còn Minh Huy ngồi chờ ở bên ngoài. Anh nhìn vào đồng hồ, sau đó nhìn những người xung quanh mình. Mỗi người một nét mặt, nhưng hình như tất cả mọi người ở đây đều lo lắng về bệnh tình của bản thân hoặc là của người thân.

Lúc này anh khẽ chau mày lại khi nhìn thấy Quốc Huy đang đi lại gần phía mình. Quốc Huy lên tiếng trước: “Em ấy đâu?”

Minh Huy khoanh tay để ở trước ngực, không thèm trả lời. Nhưng một lúc sau anh đứng lên, túm lấy cổ áo Quốc Huy: “Cậu còn có mặt mũi đứng ở đây nữa sao?” Âm lượng lớn khiến mọi người đều chú ý đến.

Quốc Huy nhìn mọi người xung quanh, có chút mắc cỡ mặc dù bản thân không hiểu Minh Huy nói gì: “Anh nói gì thế? Có thể nói nhỏ một chút không? Moi người đang nhìn chúng ta kìa.”

Minh Huy duy trì hành động, lần này nói còn lớn hơn lần trước, đại khái là muốn để mọi người nghe thấy: “Cậu cũng sợ mọi người nghe thấy? Lúc cậu làm em gái tôi có thai, còn dẫn nó đi phá thai sao cậu không cảm thấy xấu hổ? Cậu đúng là một tên khốn khiếp! Tôi chính là muốn để cho mọi người biết được bản chất của cậu, một gã đàn ông xấu xa. Coi như em gái tôi xui xẻo khi đã gặp phải loại người như cậu. Cậu làm ơn tự trọng một chút, tránh xa gia đình chúng tôi ra.” Nói xong đẩy mạn Quốc Huy ra phía sau, rồi ngồi xuống ghế như không có chuyện gì.

Quốc Huy mất thăng bằng thiếu chút nữa là nằm dài xuống đất. Hắn đang muốn hỏi rõ Minh Huy rốt cục nói vậy là có ý gì thì bị những ánh mắt khinh thường, những lời bàn tán miệt thị mình làm cho dừng lại. Hắn khẽ cười, thì ra dụng ý của Minh Huy chính là để mình xấu hổ ở trước mặt mọi người. Hắn cũng không phải dạng vừa, nếu Minh Huy đã mở ra một màn kịch hay như vậy thì mình cũng phải phối hợp cùng diễn với anh ta. Hắn chạy lại quỳ gối trước mặt Minh Huy, bộ mặt trưng ra vẻ đau khổ: “Anh trai à, em hoàn toàn không có lỗi, là em gái của anh… Cô ấy… dụ dỗ tôi. Cô ấy nói sẽ giúp tôi quen anh, cho nên…” Hắn dừng lại vài nhịp, hai tròng mắt rưng rưng: “Anh à, thật ra thì, người tôi thích, chính là anh.”

Minh Huy một phen bất ngờ trước hành động đáp trả này của Quốc Huy. Anh thật muốn đá tên này một cước cho hắn thổ huyết mà chết đi!

Mọi người xung quanh có vẻ ngày càng bị hấp dẫn bởi cậu chuyện khó hiểu này. Có người đang bối rối nghi ngờ tính chân thật của câu chuyện, còn có người đang tỏ ra vẻ thông cảm cho Quốc Huy, cũng có người đang thầm chửi rủa hai tên khùng đang làm mất yên tĩnh nơi bệnh viện.

Lúc này Bảo Khang bước ra, trong tay cầm theo sổ khám bệnh. Minh Huy cũng chẳng thèm quan tâm Quốc Huy làm chi nữa, đứng lên bước về gần phía Bảo Khang: “Có sao không?”

Bảo Khang lắc đầu, sau đó quay sang hỏi Quốc Huy: “Sao mắt anh đỏ hoe vậy?”

Thật ra thì Quốc Huy có thể điều khiển cảm xúc rất tốt. Hắn từng có dự định đi làm diễn viên điện ảnh lúc nhỏ nhưng bị gia đình phản đối.

Quốc Huy lắc đầu: “Không có gì, chỉ là bị… “ Hắn nhìn Minh Huy một chút: “Thật ra thì người này đã đánh anh, nhưng anh không sao, chỉ là có chút đau thôi.”

Bảo Khang nghe xong câu này liền có thể biết được là bịa chuyện: “Vậy sao? Em còn đang mong anh bị đánh đến nằm viện luôn đây này.”

“Em!!”

Điện thoại trong túi quần reo lên, Minh Huy nghe máy, nghe xong quay sang nói với Bảo Khang: “Em về cùng cậu ta đi, anh không đưa em về tới nhà được.”

“Anh có công việc gấp sao?”

Minh Huy gật đầu, đưa tay xoa đầu Bảo Khang: “Hôm nay ở nhà ngoan ngoãn đấy, tối anh về gặp lại sau.”

Bảo Khang có chút buồn: “Dạo này anh có vẻ rất bận nhỉ?”

Minh Huy không trả lời. Bảo Khang lưu luyến nhìn anh, đột nhiên phát hiện trên cằm của Minh Huy có điểm mới: “Chúng ta ít gặp nhau đến nỗi râu anh mọc dài mà em mới phát hiện được. Từ khi nào anh để râu vậy? Còn nữa, mặt anh cũng có vài nốt mụn rồi kìa. Dạo này anh sống thế nào vậy?”

Minh Huy nhún nhún vai: “Dạo này bận rộn với công việc mới nên anh cũng không quan tâm bên ngoài lắm.”

Quốc Huy từ đầu đến cuối chẳng khác nào không khí: “Hai người được chưa? Còn cậu nữa, chẳng phải nói là có công việc sao?”

Bảo Khang và Minh Huy đều dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn Quốc Huy.

“Vậy anh đi làm đi, không lại trễ giờ mất.”

“Ừ, ở nhà ngoan ngoãn, phải uống thuốc đầy đủ đó.” Anh lại nhìn sang Quốc Huy, nội dung câu nói là nhờ vả những giọng điệu như một sự ra lệnh: “Phiền cậu coi chừng Bảo Khang giúp tôi.”

Quốc Huy đáp lại: “Cậu yên tâm.” Hắn đưa tay quàng lấy cổ Bảo Khang: “Đây là trách nhiệm của tôi mà.”

Minh Huy cực kì không vừa mắt với hành động thân mật này, trực tiếp dùng một cước đá vào bụng của Quốc Huy, khiến hắn ăn đau cong lưng ôm bụng: “Sao lại đánh tôi?!”

Giọng nói của Minh Huy mang theo giá rét: “Tôi cảnh cáo anh lần cuối, đồ của tôi không được động vào!” Nói xong nhìn Bảo Khang rồi quay lưng đi, có vẻ khá gấp gáp. Không một lời nhưng Bảo Khang có thể cảm nhận được rất nhiều từ ánh mắt đó của Minh Huy.

Bảo Khang đứng vẫy tay, nhìn Minh Huy càng đi càng xa, sau đó hỏi Quốc Huy: “Anh thấy thế nào?”

“Rất đau!”

“Cho nên anh tốt nhất là cẩn thận!” Nói xong liền lập tức cho Quốc Huy một cú đấm nhẹ vào ngực.

Cho dù Minh Huy có bận rộn tới đâu đi nữa, chỉ cần anh ấy dành một chút, một chút dù là ngắn ngủi để gặp mình là mình đủ vui rồi. Mặc dù mình rất thích anh ấy, muốn anh ấy lúc nào cũng ở cạnh mình, nhưng mình cũng cần phải hiểu, anh ấy có cuộc sống và công việc của anh ấy. Mình đã vô dụng không giúp được gì thì cũng phải không làm gánh nặng cho anh ấy, nhất định phải cố gắng sống thật tử tế!

Còn Quốc Huy lúc này cũng có thật nhiều suy nghĩ…

 

___________________

Năm mới vui vẻ nhé mọi người!

Hôm nay Phong có tạo fanpage mới. Các bạn truy cập vào link: http://facebook.com/tacgialieuphong để theo dõi nhé. Đây là fanpage chính thức và duy nhất của Phong, sau này mọi thông tin về Phong và truyện sẽ được đăng ở đây. Không biết có ai quan tâm không nhỉ? Thật ra thì facebook cá nhân vẫn dùng, nhưng mà đôi lúc Phong muốn chia sẻ những thông tin về truyện hay điều gì đó lại cảm thấy khá bất tiện, vì người thân cũng có kết bạn với Phong. Cũng không phải là ngại ngùng khi Phong viết – edit truyện đam mĩ, mà là cảm thấy không muốn bị làm phiền gì thôi. Sẽ có rất nhiều người thân thấy được và hỏi rất nhiều câu hỏi, như thế thì phiền lắm. Phong chỉ muốn tĩnh lặng sống trong những câu chuyện bản thân thạo ra, một thế giới cổ tích trong mơ. Chuyện Phong viết truyện, cả edit nữa, chị và anh rể của Phong biết, bạn bè trong lớp biết, một số người trong trường biết, nhưng thật ra cũng không ai quan tâm là mấy. Thật may!

Hôm nay viết thông báo cho mọi người, để những bạn nào thật sự quan tâm những bộ truyện của Phong, thâm chí là Phong ( ^w^ ) biết.

Link là: http://facebook.com/tacgialieuphong

Lần nữa chân thành cảm ơn các bạn.

Năm mới vui vẻ, mọi sự như ý!